Trên
núi cao, tha thiết muốn dựng lều

Khi Chúa biến hình,
dung nhan chiếu sáng

Phải chăng độ cao khiến
con choáng váng

Tưởng là mình thánh
thiện, sống trên mây ?

 

Tâm trí thăng hoa, leo
núi bên Thầy

Vượt những bon chen, lắng
lo, phiền muộn

Lòng huớng thượng theo
hào quang lôi cuốn

Chân vẫn dính đầy cát
bụi phong sương

 

Mang niềm tin, hi vọng
lẫn yêu thương

Con không biến hình :
xuất thần, vị kỷ

Sống chói loà, quên đường
tìm chân lý

Cắm rễ, dựng lều trên
đỉnh thong dong

 

Xây Hội Thánh . Kìa!
« Đá Tảng » trông mong

Chìa khoá Nước Trời
nào quên trên núi  ?

Xin dựng lều đó đây
trên thế giới

Nơi lòng người đầy hi
vọng hiển dung

 

Chúa gọi mời thinh lặng
sống kiên trung

Những ai thấy vinh quang
đầy sức sống

Đường khổ nạn ngàn năm
còn sinh động

Dẫn con đi trong thân
phận « biến hình » …

 

 

 

 

                                       Thanh Phương

 

 

 

 

 

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây