1/ NHỮNG HỒI CHUÔNG

Mỗi lần vợ gọi điện khi đang nhậu với bạn bè, anh đều bị “chiến hữu” khích tướng:

– Thằng nào bỏ anh em về trước là thằng sợ vợ!

Chỉ cần thế, tự ái của thằng đàn ông trong anh bốc lên ngun ngút:

– Ai bảo về? Ông đây không sợ ai hết nhá!

Rồi anh tiếp tục cuộc vui mặc điện thoại rung từng hồi khắc khoải.

Cứ thế hết lần này đến lần khác, cho tới ngày vợ anh lặng lẽ bế con đi.

Giáng sinh, bạn bè đều êm ấm với gia đình, chẳng ai nhận lời mời nhậu cùng anh. Một mình nơi quán quen, nhìn vợ chồng người ta hạnh phúc, anh chạnh lòng nhấc điện thoại gọi cho vợ.

….Nhưng đáp lại anh là những hồi chuông bất tận…..**R

 

2/ GAI CỦA HOA HỒNG

Tại một khu vườn nọ có nhiều loài hoa đố kỵ với nhan sắc và sự tự tin của hoa hồng nên thường tìm cách dè xiểm:

– Này hoa hồng! Ngươi tuy đẹp nhưng thật khó gần vì đầy gai nhọn. Sự kiêu hãnh đã khiến ngươi phải cô đơn!

Hoa hồng lặng thinh không đáp.

Một ngày kia lũ sâu xuất hiện, chúng tấn công khắp khu vườn. Chúng trườn lên các thân cây ăn lá rào rào khiến những bông hoa rúm ró vì sợ hãi.

Lúc này hoa hồng mới lên tiếng:

– Gai nhọn giúp ta không bị những con sâu gớm ghiếc trườn lên người. Giờ thì hãy xem sự dễ dãi khiến các ngươi trả giá nhiều đến thế nào nhé!  **R

 

3/ ĐÁNH GHEN

Bà Phương (48 tuổi) ngồi trong quán cà phê sang trọng, vẻ mặt bình thản, chân khẽ nhịp theo tiếng nhạc.

Lan (25 tuổi) xuất hiện, mơn mởn hơn cả trong ảnh.

Lan ngồi xuống ghế đối diện, nhìn thẳng vào mắt bà, chờ đợi. Bà Phương cất lời:

– Tôi thấy cháu còn trẻ lắm, lại rất đẹp, có rất nhiều sự lựa chọn…

Lan cắt lời:

– Tôi hiểu chị muốn nói gì rồi! Chúng ta vào đề đi, đừng vòng vo nữa! Dù chị có nói thế nào tôi cũng không rời xa anh ấy đâu! Vì anh ấy rất yêu tôi ! Còn chị hãy buông tha anh ấy đi ! Anh ấy hết yêu chị từ lâu rồi !

– Thế à ! Bà Phương nhún vai và ném một xấp hình Lan đang tình tứ với một chàng trai trẻ lên bàn khiến Lan giật thót mình .

– Tôi cho cháu biết: hầu hết sản nghiệp của chúng tôi đều do tôi đứng tên sở hữu, đủ chứng tỏ chồng tôi yêu tôi đến thế nào rồi! Nếu cháu vẫn lao vào thì cháu chỉ sở hữu những lời đường mật của một ông già 56 tuổi mà thôi !

Lan đứng dậy bỏ đi một mạch .

Bà Phương mỉm cười, gom ảnh vào một phong thư và nắn nót điền tên của chồng bà .  **R

 

4/ XỨNG ĐÔI

Sau khi dẫn người yêu về ra mắt gia đình, chàng trai vô cùng thất vọng trước sự vụng về của cô gái khi giúp mẹ chàng nấu nướng.

Nhân lúc vắng người, chàng trai gợi hỏi:

– Em à ! Anh thấy em thường chụp hình những món ăn ngon và khoe trên Facebook là do em nấu. Nhưng hôm nay em sao thế ?

– À, những món đó – cô gái bẽn lẽn – đều do ôsin nhà em nấu anh ạ !

Chàng trai thở dài đánh sượt khiến cô gái tự ái :

– Thế còn phòng khách sang trọng, phòng ăn quý tộc, tủ rượu ngoại… anh từng khoe trên Facebook đâu ? Sao em không thấy trong nhà anh  ?  **R

 

5/ HỌA VÌ MIỆNG

Đang chao liệng giữa bầu trời, sáo trông thấy một bầy sẻ đứng lặng thinh trên dây điện thì cất giọng lảnh lót khoe mẽ.

Vútttt! Một viên đá bay trúng khiến sáo rơi xuống. Một thằng bé nhanh tay chộp lấy nó cho vào lồng. Trước khi bị mang đi, sáo nghe thấy lũ sẻ tặc lưỡi:

– Họa vì cái miệng  ! Họa vì cái miệng   !

Do vậy sáo ngậm miệng , quyết tâm không hót nữa. Thằng bé chán bèn bắt sáo ra khỏi lồng làm thịt .

Vành khuyên ở lồng bên cạnh thấy vậy tặc lưỡi:

– Họa vì ngậm miệng, họa vì ngậm miệng !

Rồi nó uốn giọng hót líu lo suốt.  **R

 

6/ ĐÀN HEO BIẾN MẤT

Tư Lanh lên thành phố học được vài tháng thì chị Hai nó bất ngờ lên thăm. Chừng đôi ba ngày sau chị nó mới hỏi chuyện:

– Sao em lại nói với má tiền nhà, tiền học đều tăng bộn hả Tư? Hai hỏi bạn em rồi, đâu có đâu? Em có biết đàn heo của má giờ hổng còn con nào không?

Lanh ngạc nhiên:

– Mười mấy con sao hổng còn con nào ?

– Thì chắc tám con đã biến thành cái xe tay ga của em ! Bốn con nữa thành cái điện thoại Ai-phôn 6 em đang cầm đó ! Nếu không bán heo thì tiền đâu ra hả Tư ? Giờ nhà chỉ còn bầy vịt, em giảm tiền học, tiền trọ được không ?**R

 

7/ TỎA SÁNG

Dưới ánh nắng ban mai rực rỡ có một chú cá búng mình giỡn nước giữa hồ sen. Trong một lần tung mình lên cao, chú tình cờ trông thấy một giọt nước đọng trên lá sen bèn cất tiếng :

– Này giọt nước! Tớ sẽ dùng ngạnh làm thủng lá sen giúp cậu về hồ nhé ! Ở đây trông cậu thật cô đơn !

– Ồ, không cần đâu, cảm ơn cậu ! Giọt nước bình thản trả lời.

– Sao lại thế? Chú cá tỏ ý ngạc nhiên.

– Cậu xem ! Nếu về hồ, tớ sẽ chỉ là một giọt nước bình thường như bao giọt nước khác ! Còn ở đây, tớ như một viên kim cương lấp lánh trên lá sen. Cứ nhìn cách loài người ngắm tớ thì biết. Tớ đã chọn được một nơi tốt nhất để tỏa sáng   !**R

nguồn: báo tuổi trẻ

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây