44. MẸ PHÙ TRỢ CÁC TÔNG ĐỒ

 

Một năm trôi qua từ khi Chúa Giêsu chịu chết,
các Tông Đồ được ơn Chúa soi sáng quyết định đi giảng đức tin trong khắp thế giới. 
Để biết mỗi vị phải đi xứ nào, các Người theo lời khuyên của Mẹ Maria hợp lòng ăn chay cầu
nguyện trong mười ngày liên tiếp.  Từ ngày Chúa lên trời, các Người vẫn giữ tục lệ
thánh thiện này mỗi khi định làm những việc quan trọng.  Ngày bế mạc, vị Nguyên Thủ
Giáo Hội cử hành thánh lễ, Người cho Mẹ và các Tông đồ hiệp lễ.  Theo lời đề nghị của
Mẹ, sau một kinh nguyện sốt sắng, các Người đọc kinh Tin Kính và thêm lời tuyên xưng này:
“Lạy Thiên Chúa hằng hữu, chúng con đây là những con sâu đất hèn mạt, những người thừa
hành của Chúa Kitô, chúng con sấp mình vui lòng chịu hết mọi thứ đau khổ, buồn sầu, nhục
nhã và cả đến chịu chết nữa, đề làm tròn sứ mạng chúng con, chúng con nài xin Chúa sai
Thần Linh Chúa xuống, để Người ban sức cho chúng con, và cho chúng con biết mỗi người
chúng con phải đi miền nào cho đẹp lòng Chúa hơn.”

Sau lời nguyện đó, một ánh sáng lại hiện
xuống nhà tiệc ly, bao phủ mọi người.  Và có tiếng phán rằng:  “Vị đại diện của
Thầy hãy chỉ cho mỗi người những địa phương thuộc về phần của họ.  Thầy sẽ ban Thánh
Linh soi sáng”. 

Thánh Phêrô liền chia thế giới thành các phần
sau: chính Người nhận các xứ Pongtiô, Galatia, Bitinia, Capađôcia, Antiokia và sau hết là
Rôma, nơi sẽ là Thánh Đô của Giáo Hội hoàn cầu. 

Thánh Anrê đi nhận xứ Sythia, Epina, Tracia
và Akhai.  Thánh Giacôbê Trưởng đi xứ Giuđê, Samari và TâyBanNha. 

Thánh Gioan, ở lại với Mẹ Maria tại
Giêrusalem và, sau khi Mẹ về trời, sẽ đi Tiểu á. 

Thánh Tôma sang Persia và các phần đất người
Parthô, Ircania, Braman, và Partia. 

Thánh Giacôbê Thứ ở lại Giêrusalem, san sẻ
với Thánh Gioan việc phụng sự Mẹ Maria. 

Thánh Philiphê giảng cho xứ Prygia và Sythia. 
Thánh Batôlômeô đem Tin Mừng cho xứ Lycaoni, Ấn-độ và Tiểu-Amêni. 

Thánh Mathêu đi Ai-cập và Ethiôpi. 

Thánh Simon cũng đi Ai-cập và Ba-tư. 

Thánh Tađêô sang miền Mesopotamia, Babylon và
Persia. 

Sau cùng, Thánh Mathia đi Ethiôpi, Arập và
Palestina.

Thánh Phêrô vừa nói xong nhà Tiệc Ly vang ra
một tiếng động lớn, tràn đầy ánh sáng, mọi người nghe có tiếng vừa êm ả vừa mạnh mẽ rằng: 
“Mỗi người các con hãy nhận lấy phần mình”.  Mọi người đều sấp mình; tỏ một niềm hân
hoan mà nhận phần mình; được ơn biết đầy đủ về những địa phương mình đến giảng; lại được
ban ơn mau lẹ để đi khắp các xứ ấy, ơn sức mạnh chịu mọi đau khổ, và được tình yêu Thiên
Chúa đốt cháy nóng rực lên như các thần sốt mến.

Thiên Chúa đổi mới tri thức thiên phú của Mẹ
về hết mọi thụ tạo, làm cho Mẹ nhận thức được tất cả những gì xảy ra trên thế giới, phân
biệt được hết mọi người cư ngụ trên mặt đất, rõ ràng y như những người khác lúc ấy đang ở
trong phòng nguyện của Mẹ.

Mẹ hứa sẽ nâng đỡ các Tông đồ khi các Người
đi giảng đạo khắp thế giới.  Mẹ nói với các Người những lời linh động để khích lệ các
Người tạ ơn Chúa, chúc mừng các Người vì đã tùng phục nhiệt thành, cho các Người được đầy
tin tưởng và tỏ cho các Người thấy niềm vui mừng mà những tâm cảm thánh thiện của các
Người đem lại cho Mẹ.  Sau bài huấn từ cảm kích ấy, Mẹ quì gối trước mặt các Người,
hôn tay và xin phép lành, như Mẹ vẫn quen làm.

Mẹ cũng may cho mỗi vị một chiếc áo mặc
trong, dệt liền đường chỉ, tương tự chiếc áo của Chúa Giêsu, áo có mầu vừa tím vừa xám
tro, để ngay cả  y phục các Tông đồ cũng nên giống Chúa Giêsu.  Mẹ tặng mỗi vị
một thánh giá đeo trên mình, để thánh giá ấy làm bảo chứng lời các Người giảng và an ủi
các Người khi đau khổ.  Sau cùng, Mẹ trao cho mỗi vị một hộp nhỏ bằng kim loại chứa
mẩu vải khăn bọc Chúa Giêsu, một chút vải thấm máu Chúa ngày chịu cắt bì và Tử Nạn, cùng
với ba cái gai trong triều thiên gai của Chúa.  Lúc trao những vật kỷ niệm đáng kính
đó, với một vẻ mặt vừa uy nghi như Nữ Vương, vừa dịu hiền như người Mẹ, Mẹ nói với các
Người, đó là kho tàng lớn nhất Mẹ có để làm giầu hành trang của các Người.  Các Người
sung sướng đến rơi lệ sốt sắng mà tiếp nhận từ tay Mẹ, cảm tạ Mẹ nghìn trùng, và sấp mình
thờ lạy những di vật thánh ấy.

Trước khi rời bỏ Giêrusalem, các Tông đồ đi
viếng các nơi thánh, tuôn lệ kính hôn đất Chúa Giêsu đã từng bước lên.  Sau đó, các
Người trở lại nhà Tiệc Ly, nơi đây gợi cho các Người biết bao việc lạ lùng vĩ đại. 
Các Người từ biệt Mẹ Maria, xin Mẹ bảo trợ; rồi ra đi với tâm hồn vững vàng nhờ lời đầy
hiền ái và sức mạnh thần linh của Mẹ giúp sức.

Ông Phaolô trở lại: Ít lâu sau khi các Tông
đồ phân tán, Chúa Quan Phòng lại ban tiếp cho các Người một Tông đồ nữa.  Trong những
người bách hại Giáo Hội mới phôi thai một cách gay gắt nhất, có một thanh niên có trí khôn
sắc sảo, tâm hồn quảng đại và tính tình cương nghị.  Chàng hãnh diện vì thông hiểu
thấu đạo luật Maisen, can đảm tuyên nhận và anh dũng bảo vệ luật ấy trước những khám phá
mới của một tử tội bị đóng đinh thập giá.  Thêm vào lòng nhiệt thành hăng hái của
chàng, quỉ Luxiphe lại đến gieo vào một hung hãn, vì nó nhận ra chàng là một trợ lực quí
báu cho nó, để đả phá Giáo Hội.  Thanh niên đó là Saulô, người đã từng tham dự vào
việc giết chết Têphanô.  Sau việc này, Satan lại xui ông làm những việc ghê gớm: sát
hại các Tông đồ và cả Mẹ Chúa Giêsu.  Nhưng tên quỉ phản phúc đó đã lầm: Saulô chỉ vì
ý ngay lành mà nhiệt thành bảo vệ lề luật Maisen, nên mới biến nên kẻ thù Chúa Kitô, Saulô
không phải là kẻ tàn ác đáng ghét.  Chước cám dỗ của quỉ đã gặp phải tâm hồn cao
thượng và quảng đại của ông.  Ông chỉ muốn chiến đấu bằng thứ khí giới trung thành
hợp pháp của công bằng và lý trí thôi.  Ông gớm tởm ý tưởng mưu hại mạng sống Mẹ
Maria.  Ông thấy Mẹ là một người rất đoan chính, và rất vững vàng trong suốt cuộc Tử
Nạn của Người Con độc nhất của Mẹ, đến nỗi ông cảm phục Mẹ là một vị anh thư đáng tôn
trọng, tự thâm tâm, ông cảm thông với những đau khổ Mẹ phải chịu, những đau khổ mà ai cũng
đã biết là thật cực độ.  Tâm tình ấy giúp nhiều vào việc qui hồi của ông.

Trong lúc chờ đợi tiêu diệt đạo mới, ông xin
thầy thượng tế cấp văn thư, trao cho ông được quyền truy nã và tống giam các tín hữu đạo
Chúa Giêsu.  Ông tình nguyện hiến bản thân, gia sản và mạng sống mình để bảo vệ tôn
giáo của ông cha.  Được thượng tế cấp văn thư, ông liền lên đường đi Đama để bắt các
tín hữu Giêrusalem vừa lên ẩn trốn tại đó.  Ông đi vội vã với một đoàn tùy tùng, và
nhất là với một lũ quỉ đông vô số mà ông không biết.

Mẹ Maria theo dõi ông với một ánh nhìn thương
cảm.  Chúa Giêsu đã báo cho Mẹ biết Saulô sẽ là một Tông đồ hiển danh của dân ngoại,
nên Mẹ nghĩ đã đến lúc phải bắt ông dừng lại trên đường lầm lạc, và đưa ông vào đường chân
lý.  Tình trạng mỗi lúc một trầm trọng thêm rồi.  Đầy đau khổ và tin tưởng, Mẹ
sấp mình cầu xin Chúa:  “Lòng lành vô cùng lạ lùng của Con đã đoái thương làm Con trở
nên Con của Mẹ, Con đã trao cho Mẹ việc chỉ đạo Giáo Hội, sao Con lại để cho Giáo Hội phải
bách hại tan nát thế này?  Con hãy làm cho con rồng hỏa ngục kiêu ngạo phải vỡ mặt
đi: nó đang hâm hâm đe dọa đàn chiên vô tội của Con đó.  Nó đã lừa dối Saulô, xin Con
hãy kéo Saulô ra khỏi nanh vuốt nó.  Đây là lúc Con giải thoát cho linh hồn mà Con đã
chọn để tôn vinh danh Con, và gieo vãi ơn lành cho thế giới”.

Mẹ Maria dành khá nhiều giờ để lặp lại lời
cầu xin ấy.  Mẹ sẵn sàng hiến thân chịu đau khổ và cả chịu chết để được nhận lời. 
Sự khôn ngoan vô cùng của Chúa Giêsu đã muốn Saulô phải nhờ lời cầu xin của Mẹ mới trở
lại, nên Người hiện xuống nhà Tiệc Ly, nhưng chưa chấp thuận ngay lời Mẹ, vì Người rất
thích nghe tiếng van nài phát xuất từ Trái Tim rất trong sạch, rất hiền ái của Mẹ. 
Vì thế, coi như Chúa muốn mặc cả với Mẹ về ơn Chúa rất sẵn lòng ban ơn ấy.  Mánh khóe
yêu thương ấy kéo dài cuộc đàm đạo thần linh giữa Chúa và Mẹ, và rốt cuộc là những lời van
xin tha thiết của Mẹ đã được cuộc:  “Thôi, Con đừng chê đừng khinh lời Mẹ cầu xin
nữa.  Con đừng trì hoãn cho Saulô trở lại nữa.  Con cho linh hồn ủ dột của Mẹ
được an ủi thấy Saulô hoạt động cho vinh danh Con đi”.

Lửa đức ái thiêu đốt Trái Tim Mẹ bừng bừng đã
có thể làm tiên tan sự sống của Mẹ, nếu không có ơn lạ trợ giúp, dầu không chết, Mẹ cũng
đau đớn quá mà ngất lịm.  Chúa Giêsu không thể kéo dài trò chơi tình yêu đó nữa. 
Người nói:  “Mới có thế mà Mẹ đã ngất đi.  xin Mẹ cứ làm như Mẹ muốn!  Mẹ
xin cho Saulô thế nào, Con vâng ý Mẹ như vậy.  Ít phút nữa, Con sẽ đón Saulô vào tình
thân ái của Con.”

Rồi Chúa biến đi khỏi. Mẹ Maria, tiếp tục cầu
nguyện và được thị kiến thấy mọi việc xảy ra cho Saulô như thánh Luca đã kể lại (TđCv.
Chương 9).  Cách xa thành phố Đama một quãng ngắn, Chúa Giêsu hiện ra với Saulô trong
một đám mây rực sáng.  Ánh sáng ngập  lụt Saulô cả tâm hồn cả thể xác.  Ông
hoảng hốt nhào xuống ngựa.  Ông càng náo loạn khi nghe rõ một tiếng tố cáo: 
“Saulô! Saulô! Sao ngươi tìm hại Ta?”  Ông kinh hãi trả lời:  “Thưa Ngài, Ngài
là ai?”  Câu trả lời nặng trĩu và bất ngờ:  “Ta là Giêsu ngươi đang tìm bắt” làm
ông chết điếng, nhưng cũng biến đổi ông.  Ông thú nhận mình thất bại:  “Lạy
Chúa, Chúa muốn con làm gì?”

Thế là xong, kẻ nhiệt thành bắt đạo trở nên
một Tông đồ còn nhiệt thành hơn nữa.  Bị vật ngã xuống đất, bị mù, bị suy nhược đến
chết được, bị tan nát vì hối hận, bị thiêu đốt vì tình yêu, lúc đó – như sau này ông viết
lại –  lúc đó ông đã được đưa lên tầng trời thứ ba, tức là lên thiên đàng.  Ở
đó, ông xem thấy rõ ràng Thần Tính Thiên Chúa với các thuộc tính vô cùng của Người, thấy
các chân lý mặc khải; nhất là các mầu nhiệm Nhập Thể và Cứu Chuộc hiển hiện trước đôi mắt
sững sờ của ông.  Ông nhận ra rất rõ ràng thánh Têphanô, và nhất là Mẹ Maria chính
thức góp công sức vào việc cải giáo và công chính hóa ông.  Ngay lúc đó, ông đã cảm
thấy phải thiết tha sùng kính Mẹ hơn hết, vì ông vừa thấy phẩm chức tuyệt vời của Mẹ. 
Ông cũng nhìn thấy việc tông đồ đầy cao cả và đau khổ của ông, những bí mật khác mà ông
không được phép tiết lộ.  Tất cả những sự kiện đó đốt to lên một tình yêu không mức
độ trong tâm hồn ông.  Cho nên ông tự hiến mình, tự hy sinh mình hoàn toàn dứt khoát. 
Chúa Ba Ngôi mãn nguyện mà gọi ông là khí dụng ưu tuyển.  Các thánh trên trời hoan hỉ
một niềm vui phụ trội mới, các vị ấy tung hô chúc tụng Chúa vì những ơn lạ lùng ban xuống
trong cuộc trở lại rất hữu ích này.

Hôm ấy là ngày hai mươi chín tháng Giêng,
mười ba tháng sau cuộc tuẫn giáo của thánh Têphanô, và năm thứ 36 sau Chúa Kitô Giáng
Sinh.  Saulô bị lòa mắt nên người ta phải dắt tới Đama, vào một nhà quen thân. 
Ông ở lại đó ba ngày không ăn uống, chỉ chìm ngập trong sự cầu nguyện tuyệt cao vời. 
Ông sấp mình xuống đất, lệ sầu ướt đẫm, điêu đứng khổ sở khi nhìn lại dĩ vãng.

Nhưng giữa bấy nhiêu xúc động, ông không quên
thao thức nghĩ đến Mẹ Maria.  Mặc dầu ông đã thấy nơi Chúa, Mẹ Maria là trung gian
cuộc cải giáo của ông, ông cũng e ngại cuộc đời tội khiên của ông làm cho Mẹ phải kinh sợ. 
Các môn đệ ca tụng lòng nhân từ dịu hiền của Mẹ và bảo đảm với ông là Mẹ sẵn sàng đón nhận
ông.  Lời họ làm ông càng mong được gặp Mẹ, gieo mình dưới chân Mẹ.

Cùng với các thiên thần hầu cận, Mẹ Maria cảm
tạ Chúa vì bấy nhiêu ân sủng lạ lùng, và đã thấu biết những ý nghĩ đang dầy vò vị Tông đồ
mới ấy.  Thấy trước rằng: ông chưa có thể đến Giêrusalem sớm được, Mẹ đã không muốn
hoãn phúc an ủi ông ước mong đến ngày ấy.  Mẹ sai một thiên thần mặc hình người xinh
đẹp chói ngời đến an ủi ông.  Thiên thần nói:  “Mẹ Chúa Giêsu chúc mừng ông và
hạnh phúc ông được.  Mẹ khích lệ ông cảm tạ Con của Mẹ đã gọi ông làm Tông đồ cho
Người.  Mẹ cũng quả quyết với ông là Mẹ sẽ là Bà Mẹ cứu trợ ông trong hết mọi gian
nan ông sẽ gặp, cũng như sẽ phục vụ ông như nữ tì, như Người đã là nữ tì của tất cả các
Tông đồ.  Mẹ ủy tôi đến chúc lành cho ông nhân danh Mẹ và nhân danh Con Mẹ”.

Thánh Phaolô hết sức khiêm nhượng, tôn kính
và hoan hỉ tiếp nhận sứ điệp ấy.  Ông trả lời:  “Thưa thiên thần, Người biết đó,
không bao giờ có ai đáng kinh tởm như tôi, và không bao giờ đã có ai được ưu đãi bằng tôi:
xin Người giúp sức tôi cảm tạ Chúa đời đời vì bấy nhiêu ơn.  Xin cũng thưa lên Đức Mẹ
thương xót, Đức Nữ Vương của chúng ta, dùm tôi rằng: tên nô bộc rất bất xứng này xin sấp
mình dưới chân Mẹ trong cát bụi, cầu xin Mẹ dung tha những điều nó xúc phạm, và xin đặt
mình dưới sự bảo trợ của Mẹ.  Mẹ truyền gì nó cũng xin vâng”.

Thiên sứ chuyển đạt câu trả lời ấy lên Mẹ. 
Mẹ đã biết rồi, những cũng lắng nghe hoan hỉ và tạ ơn Chúa.

 

Lời Mẹ nhắn nhủ:


Hỡi con, Mẹ khuyên con hãy khóc than, vì Giáo
Hội ngày nay khác xa Giáo Hội buổi ban đầu quá.  Tại sao vẻ đẹp các Tông đồ mặc cho
Giáo Hội đã bị mờ xóa đi như vậy?  Khổ cho những ai đã góp phần thay hình đổi dạng
đau thương ấy!


Các linh mục của Chúa, đáng lẽ phải thánh hóa
dân chúng, làm cho họ nên giống mình, lại đã nên đê hèn như dân.  Các vị đó tiếp xúc
với người phàm một cách nhơ nhuốc, làm xấu chức linh mục và những nhân đức đáng quí trang
sức các vị.  Những vị được Chúa xức dầu, cung hiến rõ rệt để chỉ phụng sự Người, đã
ra hư hỏng, lạc loài khỏi cấp bậc cao sang chí thánh của mình.  Họ loại bỏ danh dự
phẩm chức mình để dìm nó vào những hành động xấu xa, không xứng đáng với chức vụ cao cả
của họ giữa loài người.  Họ ham mê phù phiếm, để mình trôi theo tật hà tiện, theo
tình dục.  Họ lo mưu tư lợi, yêu tiền bạc, đặt tất cả niềm hy vọng của họ vào tiền
bạc.  Họ còn hèn hạ đến nỗi đi du nịnh và làm tôi người đời, người quyền quí, hơn
nữa, làm tôi cả đàn bà; đôi khi họ còn không ngại đi dự những cuộc hội hè xấu xa tội lỗi. 
Khó có một chiên nào trong đoàn chiên của Chúa Giêsu nhận ra tiếng gọi kẻ chăn nơi họ nữa,
tìm được của ăn nhân đức thánh thiện nơi họ nữa; tiếng gọi và của ăn mà đáng lẽ họ phải là
chủ phân phát mới đúng.


Nhưng không phải là không
có phương dược nào để trị liệu.  Trong cuộc trở lại của Saulô, Chúa Giêsu đã tỏ cho
loài người thấy rất rõ lòng Người nhân từ sẵn sàng tha thứ tội lỗi họ, mà nâng cao linh
hồn trong thánh thiện biết bao, miễn là họ đáp lại tiếng Người gọi và cộng tác với ân sủng
Người ban như vị đại Tông đồ ấy.  Họ hãy quyết chí luôn luôn tuân theo thánh ý Người: 
“Lạy Chúa, Chúa muốn con làm gì?”



Con hãy thành thực nói lời ấy cách thật quảng tâm.  Con hãy vâng phục Thiên Chúa như
dụng cụ vâng phục người
thợ sử dụng
nó.  Con cũng hãy vâng phục các vị đại diện của Chúa
như thánh Phaolô đã vâng phục Anania
.

Comment của bạn

avatar
  Subscribe  
Notify of