GIÁNG
SINH BẢO VỆ SỰ SỐNG

 

Bài 4: THÔNG ĐIỆP
CHO NGƯỜI CHĂN CHIÊN

 

Rồi những người chăn chiên đã ngủ say trên đồng
cỏ. Thế nhưng ánh sáng hết sức mãnh liệt đã khiến họ tỉnh giấc, dụi mắt, hoảng
hốt. Một thiên sứ – vì đó chính là thiên sứ của Chúa – đã bảo họ:

– Vị Cứu Thế các ngươi từng viếng thăm đang bị
đuổi bắt. Cha mẹ Ngài vừa ẵm Ngài chạy ngang đây khi các ngươi đang ngủ. Bọn
lính đuổi theo bằng ngựa sắp tới gần, nhưng đừng sợ, vì có ta ở với các ngươi.
Hãy dàn bầy vật của các ngươi ra để bọn chúng phải lúng túng chần chừ. Một phần
bầy vật và vài người trong các ngươi có thể bị sây sát hoặc thiệt mạng nhưng Hài
Nhi Cứu Thế sẽ thoát được để báo phục cho các ngươi và những đứa bé bị sát hại.
Ngôi Lời sẽ phán xét nhân danh những trẻ thơ không được nói và những kẻ phải im
lặng.

Rồi phút chốc có một đạo thiên binh soi sáng cả
một vùng trời cho những người chăn chiên thấy đường mà làm theo lời dặn bảo. 

(Trích Vô Ngôn Thư)

 

Kính thưa
Quý Cha và Anh Chị Em,

Sau ba
bài trình bày Giáng Sinh Bảo Vệ Sự Sống dưới góc độ việc cổ võ đức khiết tịnh
và bảo vệ thai nhi, bài cuối xin trình bày về mục tiêu chính của các cuộc thi viết
Sen Giữa Lầy và Nhánh Huệ Nước Trời. Xin đặc biệt gởi đến quý vị đang đảm nhận
trọng trách đào tạo người cho Giáo Hội Việt Nam, trong các chủng viện và các
dòng tu.

Mấy năm qua,
với những dịp họp mặt khá đáng kể, một số các tác giả văn thơ Công Giáo trong
nước đã liên tục nêu lên sự kiện rất đáng âu lo là lớp người cầm bút Công Giáo
hiện nay rất ít ỏi, nơi lớp trẻ càng hiếm hoi, đồng thời trình độ viết tiếng
Việt của các ứng sinh vào các Chủng viện và các Dòng tu đâu đâu cũng thấy có
vấn đề: lỗi chính tả, ngữ pháp, không biết dùng từ và diễn ý, viết bài thiếu bố
cục.

Sứ vụ của
các linh mục và nam nữ tu sĩ tương lai trước hết vẫn là cho người Việt trong
nước. Trên cánh đồng mục vụ, việc viết và nói đúng tiếng Việt phải được coi là
có tầm quan trọng gấp bội so với việc sử dụng ngoại ngữ. Giữa tháng 12-2010,
một nhà văn nữ nổi tiếng đã tuyên bố gác bút, vì đã khám phá ra trong một bài
viết mới của bà có hai điểm không chính xác. Do ý thức trách nhiệm của người
cầm bút và do sợ tái diễn những vấp váp vì tuổi già, bà đã xin lỗi độc giả và
quyết định ngưng viết. Đang khi đó, qua những bài viết trên các trang mạng Công
Giáo, cả đến trong một số văn bản chính thức của các tập thể có thế giá trong
Giáo Hội, người ta bắt gặp không ít những sai lỗi sơ đẳng, nhưng hình như chưa
thấy ai tự đặt vấn đề về trách nhiệm đối với sứ vụ hết sức cao cả là sứ vụ loan
báo bằng Lời.

Rất nhiều
người ước mong các Đại chủng viện Việt Nam tăng cường thêm một năm học,
chuyên đào tạo về Hán văn và Việt văn, để bảo đảm cho các ứng sinh có được chất
lượng tốt về tiếng Việt. Đang khi chờ đợi các Bề Trên cấp cao trong Giáo Hội
cứu xét đề nghị ấy, chúng tôi cống hiến một đóng góp trong tầm tay là tổ chức
các cuộc thi viết.

Đây là
một việc thật khiêm nhường bé nhỏ nhưng nếu được Quý Bề Trên nâng đỡ thì hy
vọng sẽ làm dậy lên được tinh thần yêu thích tiếng Việt và phong trào chăm sóc
môn Việt văn.

Điều đáng
mừng là cuộc thi lần thứ hai này đã được sự nâng đỡ đặc biệt của các Mục Tử.
Đức Cha Chủ Tịch UB Văn Hóa HĐGMVN đã phê chuẩn bản thể lệ, đặt cuộc thi dưới
sự bảo trợ của ngài. Bên cạnh đó là sự hỗ trợ vật chất. Đang khi số đóng góp
(và hứa đóng góp) của một số anh chị em giáo dân chưa tới 60 triệu thì một vị
Giám mục đã giúp 50 triệu và bốn linh mục đã giúp (hoặc nhận lời giúp) tổng
cộng 55 triệu. Ngoài tiền các giải thưởng, còn phải có kinh phí để in 2 tuyển
tập (thơ và văn xuôi) và tổ chức trao giải tại ba Giáo tỉnh vào khoảng tháng 7-2011.
Với tốc độ trượt giá hiện nay, tổng kinh phí lúc ấy có lẽ phải đến 300 triệu
(Danh sách ân nhân sẽ được tổng kết và công bố trên Mạng Lưới Dũng Lạc và Hướng
Về Đại Hội Dân Chúa).

Sự cổ võ
cho cuộc thi tại các địa phương còn yếu. Khắp Giáo tỉnh Hà Nội chỉ mới có hơn
mười người dự thi, tập trung vào ba giáo phận Hà Nội, Hải Phòng và Vinh. Sáu
giáo phận phía Nam
của Giáo Tỉnh Sài Gòn cho tới lúc này chưa có một bài dự thi nào. Ước mong sao
Ban mục vụ Văn Hóa các giáo phận lên tiếng cổ võ giúp. Hiện đã có một giáo phận
thông báo cho học sinh giáo lý biết em nào đạt giải Nhánh Huệ Nước Trời sẽ được
Ban mục vụ Văn Hóa tặng thêm 50% tiền thưởng. Thiết tưởng, chỉ cần hô hào hoặc
tặng thưởng thêm đôi chút, các Ban mục vụ Văn Hóa chẳng cần phải gom bài, lo
chấm thi hoặc tổ chức trao giải mà vẫn thu hoạch được nhiều kết quả đào tạo
người cho Giáo phận.

Một an ủi
khác là từ ba Đại chủng viện Hà Nội, Huế và Nha Trang có khá đông các thầy tham
gia cuộc thi. Ước mong cả các Đại chủng viện khác, các Tiểu chủng viện, các Tập
viện và Đệ tử viện các Dòng cũng tích cực cổ võ. Để có người phục vụ Chúa và
Giáo Hội nói chung, phục vụ công cuộc truyền giáo nói riêng, cần phải đào tạo.
Việc trau dồi khả năng văn chương sẽ giúp ứng sinh phát huy khả năng và tinh
thần chiêm niệm. Chủ đề của cuộc thi sẽ giúp ứng sinh trở thành những tông đồ
của đức khiết tịnh.

Quyển
tiểu thuyết báng bổ Chúa, Mật Mã Davinci, đã được dịch ra 44 ngôn ngữ và bán
được 36 triệu bản chỉ trong 3 năm đầu, chưa kể cuộn phim của nó đã được trình
chiếu khắp thế giới. Chỉ một nhà văn và một tác phẩm đủ đạp đổ biết bao công
khó của những người rao giảng. Quyển sứ điệp Mễ Du (bản dịch Việt ngữ “Bà là
ai?”) của ký giả Tin lành, ông Wayne Weible, chi trong 5 năm đầu đã bán hết hơn
10 triệu bản Anh ngữ. Có mấy linh mục suốt một đời có thể giảng được cho mười
triệu người nghe về Đức Mẹ?

Trong
mười năm tới, nếu mỗi Giáo phận, mỗi Dòng tu đào tạo được một người cầm bút ít
là như ông Wayne Weible, chắc hẳn công cuộc truyền giáo sẽ khởi sắc hơn hiện
nay.

Linh mục TRĂNG THẬP TỰ

Comment của bạn

avatar
  Subscribe  
Notify of