GIẢI VIẾT VĂN ĐƯỜNG
TRƯỜNG 2018

BẢN TIN 06

Thưa quý độc giả và quý tác giả,

Trong tâm tình tạ ơn Thiên Chúa, “cuộc
đua văn chương” của Giải Viết Văn Đường Trường lần VI và cũng là lần cuối, đã
khóa sổ nhận bài đúng nửa ngày sau hạn chót, vào lúc 12g00 trưa ngày 16-4-2018,
đề phòng có chuyến thư nào bị trở ngại kỹ thuật vào phút chót. Tổng cộng có 81
tác giả dự thi với 167 bài, kém thua năm ngoái 8 bài.

Nhiều tác giả do bận bịu công việc phải
“chạy nước rút” vào những ngày cuối, hoặc chú tâm trau chuốt thật kỹ trước khi
gửi. Chỉ riêng hai ngày 14 và 15 Ban Tổ chức đã nhận được 71 bài, gần một nửa tổng
số bài.

Ban Tuyển đọc phải làm việc ráo riết
và sẽ giới thiệu dần các tác phẩm được chọn qua vòng loại trên blog Văn Thơ
Công Giáo và Mục Đồng trực tuyến (vanthoconggiao.net và tapsanmucdong.net). Hiện
nay Ban Sơ khảo cũng đã tiến hành chấm bài đợt 1 (mã số đến 050). Ban Tổ chức sẽ
nhanh chóng tổng kết bài qua sơ loại các đợt tiếp theo để tiếp tục gởi chấm
vòng sơ khảo, chọn những bài xuất sắc vào vòng chung khảo.

Trân trọng kính mời mọi người tiếp tục
thưởng thức bài thứ nhất trong 05 bài vừa được chọn qua vòng đầu.

Nguyện xin Chúa Giêsu Kitô Phục sinh
ban dồi dào Thánh Thần cho tất cả, cách riêng là cho các vị Giám khảo để cuộc
thi có được kết quả tốt, góp phần tôn vinh Danh Thiên Chúa.

Quy
Nhơn, ngày 17-4-2018

Lm.
Trăng Thập Tự

Trưởng
ban Tổ chức

 

BÀI DỰ THI

Mã số: 18-068

NHỮNG DÒNG BỬU HUYẾT

Nhìn đứa
cháu trai đang ngủ ngon lành trong vòng tay mình, lòng bà bình yên đến lạ lùng.
Trời chiều nay âm u buồn như bao chiều thứ Sáu Tuần Thánh khác; đứa con dâu vừa
trao con cho bà nội rồi đi lên nhà thờ để hôn chân Chúa, bởi chiều nay chị bận ở
nhà trông con cho bà và chồng đi tham dự nghi thức. Bà ngồi bế đứa cháu đang ngủ,
bà thả mình vào trong dòng ký ức mới chợt ùa về trong tâm trí.

Ngày ấy,
Hoàng, đứa con trai một của bà đang ngập tràn hạnh phúc khi Ngân chấp nhận lời
cầu hôn của mình. Anh trằn trọc mãi mà không sao chợp mắt nổi, anh nghĩ ra
trong đầu thật nhiều những lời để thưa với mẹ mình về tình cảm của anh và Ngân.
Anh chỉ mong trời sáng thật nhanh để thưa với mẹ. Gà đã gáy mấy lần mà anh thì
chỉ thấy khuôn mặt đoan trang đầy xúc động của Ngân khi anh ngỏ lời cầu hôn. Dù
anh cố nhắm mắt thì khuôn mặt xinh xắn dịu dàng ấy, khoảnh khắc vĩnh cửu ấy của
tình yêu vẫn hiển hiện nơi anh. Ngân đẹp như một nụ hồng e ấp… Rồi anh cũng
thiếp ngủ lúc nào.

– Dậy,
dậy… dậy đọc kinh sáng rồi ăn cơm con ơi!

 Tiếng mẹ nhẹ nhàng  làm anh tỉnh giấc, anh hơi hốt hoảng: “Thế
con bỏ lễ sáng hả mẹ? Sao mẹ không gọi con đi lễ?”

Có lẽ
đã từ lâu lắm, anh không bỏ một thánh lễ nào nên anh chưa thể quen với việc
mình dậy muộn thế này. Vẫn nhẹ nhàng, mẹ anh nói: “Sáng nay cha đi tĩnh tâm
tháng ở sở hạt, tối nay cha mới về dâng lễ. Cũng muộn rồi, dậy đọc kinh rồi ăn
sáng”.

 Trong bữa cơm, mắt anh ánh lên những tia hạnh
phúc. Gia đình nhỏ chỉ có hai mẹ con với nhau mà cũng phải mất một lúc anh mới
có thể mở lời với mẹ. Chắc tại anh vui quá nên khó nói thôi, giữa anh và mẹ làm
gì có chỗ cho sự ngại ngùng.

– Mẹ! Con
và Ngân yêu nhau đã lâu, chúng con đã tính chuyện trăm năm… Xin mẹ…

– Ngân
nào? Con nhà ông Đấu hả?

– Dạ…
dạ… Sao vậy mẹ?

Bà mẹ
buông bát đũa xuống mâm cơm, bà dần lấy lại bình tĩnh sau hai câu hỏi gắt gỏng
với con trai mà bà đã chợt nhận ra phần nào hơi vô lý. Không khí chùng xuống, nặng
trĩu. Anh vẫn không thể hiểu chuyện gì đang xảy ra. Anh đang lâng lâng trong
men tình hạnh phúc bỗng nhiên như bị rơi xuống thật mạnh. Chới với…

Bà mẹ
nhìn hai bát cơm dang dở trên mâm, bà không biết nói thế nào với đứa con trai
duy nhất của mình. Vì anh, vì tình yêu thương dành cho anh mà bà đã từ chối bao
nhiêu lời mời gọi chắp nối sau khi chồng qua đời hơn hai chục năm về trước. Bà
quyết hy sinh tuổi xuân để thờ chồng nuôi con, phụng dưỡng mẹ chồng già nua cho
trọn vẹn nghĩa tình.

Rồi rất
bình tĩnh, bà nhẹ nhàng nhưng cương quyết: “Con ạ, chuyện con với Ngân không thể
được đâu con… Con hãy nghĩ đến mẹ một mình tần tảo nuôi con ăn học cho đến ngày
hôm nay, bố con sớm về với Chúa, mẹ đã vì con mà cố gắng hết sức, hết lòng gìn
giữ… Ngày đó, bố con mất được gần ba năm thì ông Hoà, bố cái Ngân đi bộ đội về.
Mặc dù là thanh niên chưa vợ, ông một mực theo đuổi, một mực muốn tính chuyện
gia thất với mẹ. Ông là người tốt, đạo đời trọn vẹn không ai chê trách điều
chi. Nhưng mẹ đã vì con, vì dòng máu họ Chu đang chảy trong huyết quản con, mẹ
đã cự tuyệt tình cảm ông ấy, cho nên con bây giờ cũng không thể… Không thể được
đâu con à!”

– Kìa mẹ,
chuyện mẹ cự tuyệt ông ấy ngày xưa thì liên quan gì đến con và Ngân hôm nay hả
mẹ?… Con và Ngân yêu nhau, con không thể sống thiếu Ngân mẹ ạ!

Bà mẹ
nghẹn ngào, nước mắt lưng tròng. Khó xử quá! Cái Ngân thật đẹp người đẹp nết,
bao nhiêu bà mẹ trong xóm đạo này ai cũng khen, cũng thầm mong một ngày nào đó
được cô bé đó gọi là mẹ… Nghe Ngân hát thánh ca, từ thanh thiếu niên đến các
ông già bà lão cũng đều rung động trong lòng, cũng thấy mình dâng lễ sốt mến
hơn. Thấy bọn trẻ học giáo lý lớp chị Ngân, đứa nào cũng ngoan hiền, lễ phép.
Thế mà…

– Mẹ!
Sao vậy mẹ?

 Bà đang trầm ngâm trong dòng suy nghĩ miên man
ấy thì tiếng con nói làm bà chợt bối rối. Đưa vạt áo lên lau vội đôi mắt ướt,
bà nhẹ nhàng trong sự nghẹn ngào xúc động, giọng bà vẫn cương quyết:

– Con
không biết đâu, máu họ Chu của con đã đổ ra vì họ… Ông nội con chết bởi tay ông
nội cái Ngân. Mẹ cự tuyệt ông Hoà bởi mẹ là đã làm dâu họ Chu con biết không?
Con là người mang dòng máu họ Chu, con không thể làm thế được.

Là đứa
con trai một được mẹ yêu chiều từ nhỏ, anh lớn lên trong sự vẹn toàn đạo đời. Ở
nhà, anh là đứa con ngoan. Đến trường anh là trò giỏi. Trong xóm đạo, anh là
gương mẫu của bao nhiêu đứa trẻ. Lần đầu tiên trong đời, giông bão đến với anh,
có lẽ quá sức chịu đựng của anh.

Nhìn
anh đau khổ ngồi trân trân bên mâm cơm, bà lặng lẽ bước vào buồng. Bà cũng đau
khổ lắm, bà không thể ngồi nhìn anh khổ đau thêm nữa. Suốt từ nãy đến giờ, bà
đâu dám nhìn thẳng vào mắt con trai. Sao oan trái lại một lần nữa đến với mẹ
con bà. Những câu khuyên can của những người khôn ngoan đã hơn hai chục năm rồi
vẫn y nguyên trong trí bà, nay lại như âm vang dữ dội hơn: “Hoàn cảnh  lúc đó nó vậy mà, người ít học nghe theo lời
xúi giục mà thôi”…  Bài học lịch sử về
cái thời tăm tối ấy bà biết lắm chứ, nhưng từ trong sâu thẳm, từ miền xa xôi
tiên tổ nào thôi thúc bà không thể làm khác. Trước mặt Chúa, đã đôi lần bà tự
xét hỏi lương tâm xem mình có còn mối thâm thù nào với chuyện xưa chăng? Thật sự
bà vô can, đó là chuyện của nhà chồng. Bà nào thù oán chi với đằng ấy. Lời Phúc
âm tha thứ bảy mươi lần bảy bà thuộc nằm lòng. Nhưng quả thật bà với họ chẳng
có khúc mắc gì để mà tha hay không tha. Có lẽ bà cũng chẳng thể biết mãnh lực
nào đẩy bà đến chỗ phản đối tình duyên con trai. Chỉ một điều duy nhất và rất
chắc chắn, là bà không thể làm ngược lại, không thể tác hợp cho con mình. Một
âm vang có sức mạnh khôn lường trong lòng bà rằng: Con bà mang dòng máu họ Chu,
con bà không thể nên duyên với cháu nội của kẻ đã gây ra cái chết cho ông nội
nó được. Bà không thể kết thông gia với nhà ấy… Âm vang ấy vô thanh nhưng thật
mãnh liệt. Nó có sức quật ngã toàn bộ ý chí, lý trí của bà. Bà hoàn toàn bế tắc.

Ngày
tháng trôi đi thật chậm, bà quặn lòng khi nhìn con mình lầm lũi đi về, lầm lũi
ăn những bữa cơm nặng nề với bà. Nó có trách, có hận bà không? Hay nó hiểu được
đó là trái ngang, là oan khiên mà bà cũng chỉ là nạn nhân mà thôi. Ước gì nó một
lần hiểu được sức mạnh của những âm vang vô thanh vẫn vọng vang trong lòng bà,
vẫn kiềm toả bà. Nếu vậy nó sẽ thương bà chứ chẳng thể hận trách. Rồi cả cái
Ngân nữa, nó ngoan hiền xinh xắn là vậy, nó có hiểu cho mình được phần nhỏ nào
không? Nó…

Gần một
năm trôi qua, Ngân đang đứng lớp giáo lý thì ông trùm họ gọi ra và vội vàng:
“Cháu chạy ngay đến bệnh viện đi, lớp giáo lý để bác, mẹ của Hoàng đi chợ về bị
tai nạn nặng lắm, chắc không qua khỏi…”

Ngân chẳng
kịp suy nghĩ gì thêm, cô tới nơi chưa kịp hỏi thăm Hoàng thì cô y tá đã đưa cô
đi thử máu. Tình hình rất nguy cấp, bà mất máu quá nhiều, bệnh viện không còn
máu dự trữ. Một lúc sau cô y tá báo cho Hoàng tin vui là mẹ anh và Ngân cùng
nhóm máu, Ngân đang hiến máu, mọi sự thật gấp gáp…

Sau cơn
mưa trời lại sáng, mọi sự rồi cũng tốt đẹp. Sau mấy ngày ở phòng chăm sóc đặc
biệt, bà đã dần hồi phục. Ngân vẫn miệt mài đi về để hỗ trợ Hoàng chăm sóc mẹ,
mặc dù thân hình mảnh mai của cô đã xanh xao đi nhiều sau khi cô hiến một lượng
máu khá lớn để cứu bà. Sáng nay, cũng như mấy bữa trước, Ngân đưa bữa sáng đến
cho Hoàng rồi trực ở đó luôn để Hoàng có đôi phút nghỉ ngơi sau một đêm trắng.
Trong phòng hồi sức, hai người chẳng nói gì với nhau nhưng ánh mắt của họ trao
cho nhau vô vàn tình thương yêu, trìu mến. Nhờ tình yêu quá lớn đó mà cả hai đã
cùng nhau vượt qua một năm đầy sóng gió, kể từ ngày Hoàng thổ lộ với mẹ chuyện
lứa đôi của mình.

Gần
trưa, Ngân thiếp đi trên chiếc ghế dựa cạnh giường bệnh, Hoàng vừa chợp mắt được
một lúc thì tỉnh lại. Anh lặng lẽ  ngắm
người yêu đang thiếp ngủ vì mệt. Nước da trắng muốt của người yêu nay thêm phần
xanh xao, dáng cao gầy mảnh mai như thêm gầy. Hoàng ngồi ngắm Ngân mà lòng ngập
tràn yêu thương pha lẫn xót xa. Tâm trạng Hoàng thật hỗn độn, bên người yêu anh
đáng lẽ phải chìm ngập trong cảm giác hạnh phúc, mà sao hạnh phúc ấy vẫn mãi
đâu xa xăm quá đỗi? Một đàng anh không thể cãi lời mẹ mà tiến tới với Ngân,
đàng khác, anh lại cũng không thể vâng lời mẹ mà dứt tình với người yêu.

Đừng ai
hỏi anh câu hỏi rằng bên tình bên hiếu bên nào nặng hơn? Hỏi như vậy thật khó
cho anh! Chữ hiếu, tất nhiên nặng lắm. Anh là một người Công giáo ngoan đạo, chữ
hiếu là điều răn của Chúa, lại là điều răn đầu tiên trong các điều răn hướng về
con người. Điều răn cao trọng của Chúa lẽ nào anh dám bỏ qua? Với anh còn đặc
biệt hơn nữa, anh thấu hiểu những mệt nhọc, hy sinh không thể nào đong đếm mà mẹ
đã dành cho cho anh… Chữ tình đối với anh cũng rất đặc biệt, một khi anh đã
trao gửi cho ai chữ yêu, để rồi người ta cũng kết chữ tình với anh thì dù anh
phải hy sinh bao nhiêu, có thiệt thòi tất cả anh cũng chấp nhận. Mỗi lần cầu
nguyện trong nhà thờ và lặng lẽ chiêm ngắm thánh giá Chúa, anh nguyện lấy tình
yêu đó làm lẽ sống cho mình. Khi nhìn vào Chúa giang tay chịu đóng đinh trên thập
giá anh thấy chữ Yêu và chữ Tình đóng chặt vào nhau, và anh coi đó là lý tưởng
để xây đắp cho tình yêu hôn nhân của mình. Đó âu cũng là hình mẫu cho hôn nhân
Công giáo vậy, tình yêu tự hiến cho người mình yêu.

Hoàng
luôn luôn tâm niệm rằng, cuộc sống của anh bước đi bằng bàn chân trụ là lòng
tri ân đối với những thế hệ cha ông của mình, là sự gắn bó với các truyền thống
tốt đẹp của gia đình, dòng tộc và bàn chân bước là lòng tin yêu, là niềm hy vọng
vào tương lai tươi sáng và tốt đẹp. Trong những bước chân ấy, không có chỗ cho
hận thù mà chỉ có chỗ cho tình yêu thương, hy vọng mà thôi. Những thù hận, hiềm
khích  dù cho của thế hệ nào truyền lại
chăng nữa cũng không có lý do để tồn tại. Anh sẽ đặt tất cả niềm tin yêu vào cuộc
sống, sẽ xây dựng mái ấm của mình cho dư đầy tình yêu, hạnh phúc. Với anh, hạnh
phúc gần gũi và giản đơn thôi, một mái nhà ngày ngày rộn ràng tiếng cười nói và
đêm nhịp nhàng tiếng cầu kinh.

 Hoàng đang thả mình trong những suy nghĩ mơ mộng
thì mẹ anh chợt tỉnh lại. Cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt bà là Ngân, cô đang ở
ngay bên cạnh bà. Sau một vài giây bàng hoàng, lòng bà trào dâng những thương cảm
lạ lùng. Thấy mẹ đã tỉnh, Hoàng mừng rỡ tiến lại nắm tay mẹ, hai mẹ con nhìn
nhau trong thinh lặng một lúc khá lâu. Bà yếu ớt mở lời: “Cái Ngân sao xanh xao
quá vậy con?”. Hoàng nhỏ nhẹ, như sợ làm người yêu tỉnh giấc: “Mẹ bị mất máu
nhiều quá, không tìm được ai cùng nhóm máu ngoài cô ấy, Ngân đã hiến rất nhiều
máu để cứu mẹ. Mấy hôm nay, ngày nào Ngân cũng tới thăm mẹ mặc dù cô đang yếu lắm”.
Mắt bà nhoà đi, những giọt nước mắt chảy xuống thấm và ga phủ giường trắng
tinh. Bà nghẹn ngào không nói nên lời khi bà biết trong huyết quản bà, có một
dòng máu của nhà ấy đang chảy, chính những giọt máu ấy đã cứu sống bà, đã giành
bà lại từ tay tử thần… Với bà lúc này, tất cả mọi ranh giới, mọi định kiến đều
bị xoá nhoà đi. Đã có những lúc trong đời bà, những lằn ranh mong manh như sợi
tơ bà cũng không thể bước qua, thế mà lúc này, tất cả như biến mất. Bà cứ để mặc
cho những giọt nước mắt ấm nóng trào ra, nó ấm nóng như chính dòng máu đang chảy
trong thân thể bà vậy.

* * *

Cái cựa
mình của đứa cháu đưa bà trở về với thực tại, bà cảm nhận đôi dòng nước mắt vừa
đi qua gò má mình. Nhìn xuống đứa cháu trai khôi ngô đang trong tay mình, bà chợt
nghĩ về một nửa dòng máu họ Chu một nửa dòng máu của “nhà bên ấy”,
như chính bà cũng đã mang trong mình dòng máu ấy. Những lời dẫn vào nghi thức
tưởng niệm chiều nay, chiều Thứ Sáu Tuần Thánh, bỗng vang vọng trong tâm trí
bà. Thật cảm động xiết bao, thật ý nghĩa dường nào: “Linh mục mặc áo màu đỏ,
tượng trưng cho máu Chúa Kitô đã đổ ra tràn lan trong dinh Philatô, đã tuôn
trào trên đồi Canvê…”. Ôi, những dòng bửu huyết đã cứu sống bà, những
dòng bửu huyết đã giải thoát bà…

 


Các Bài Thơ Của Nhiều tác Giả

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây