Một đoàn tàu lướt qua vùng ngoại ô vào một chiều cuối xuân êm ả, rồi dừng lại ở một ga nhỏ bên đường/ một gã đàn ông khật khưởng với mái tóc bù xù, đôi mắt đỏ ngầu, hung dữ bước lên/ Anh ta mặt bộ đồ xanh công nhân, đôi ủng đã mòn rách, bám đầy bụi đất/ Anh ta chợt la to, kèm theo những câu chửi rủa khó hiểu/ Anh ta lảo đảo bước đi, suýt té nhào vào một phụ nữ đang bế đứa con nhỏ, chị ngã chúi vào phía trước, suýt nữa thì va chạm vào ông bà cụ ngồi ở phía đối diện/ ông cụ lật đật đỡ chị dậy rồi vội đi về hướng cuối toa/ gã đàn ông định đưa tay ra chặn họ lại nhưng cũng may họ vừa kip đi qua khỏi/ việc này khiến cho gã điên tiết, nên đưa bàn tay to, bè chụp vào chiếc cột kim loại ở giữa toa xe/ một bên bàn tay của gã bị trầy xước rướm máu/ Đoàn tàu vẫn chạy nhanh, hành khách trên toa rất lo ngại và bất bình vì nhân vật vừa xuất hiện.

Tôi không thể ngồi yên được nữa nên đứng phắt dậy/ trong ba năm luyện tập võ AKIDO đã giúp tôi có được một sức khỏe tốt và dẻo dai/ nhưng ngoài sân tập ra, tôi chưa từng thử sức trong bất kỳ trận đấu nào/ là một môn đồ võ thuật, tôi đã được giáo dục kỹ là phải luôn biết kềm chế bản thân, đừng bao giờ gây gỗ dẫn đến đánh nhau/ Thầy tôi vẫn nhắc đi nhắc lại: Akido là môn võ ôn hòa/ ai có ý đi học võ để đánh nhau là làm mất đi sự dung hòa của mình với vũ trụ/ nếu các con muốn áp đảo kẻ khác, có nghĩa là đã thất bại với chính mình/ chúng ta cần học cách giải quyết những mâu thuẩn chứ không phải để tạo thêm xung đột/ tôi đã nghe, đã nhớ và cố gắng giữ mình để không bao giờ phải sử dụng đến sức mạnh của võ thuật/ nhưng lần này lại khác => mọi người đang gặp nguy hiểm/ nếu mình không hành động kịp thời, sẽ có ai đó bị thương, tôi thầm nghĩ /

Thấy tôi từ từ tiến lại, gã say rượu biết mình sắp có dịp xả cơn giận/ Hắn gầm lên: “À há! Mày muốn gây sự với tao phải không?” Tôi với tay nắm lấy sợi dây phía trên đầu và nhìn gã với vẽ khinh miệt/ những gã say xỉn thế này, thì tôi chẳng cần phải động tay động chân nhiều, cũng có thể hạ đo ván hắn cách dể dàng/ nhưng tôi muốn đợi hắn ra đòn trước/

“Được lắm! tao sẽ cho mày một bài học”, hắn lớn tiếng rồi hùng hổ tiến về phía tôi, khi hắn sắp sửa lao tới thì bổng có tiếng gọi: “Này anh bạn!”/ tôi vẫn nhớ sự vui tươi khỏe khoắn ẩn chứa trong tiếng gọi ấy/ cứ như một người đang reo hò khi tình cờ gặp một người bạn thân đã thất lạc nhau mấy năm trời/ Gã say khựng lại, cả tôi và các hành khách trên toa tàu đều quay về phía phát ra tiếng gọi ấy/ đó là một ông lão vóc dáng nhỏ nhắn, nhưng rất quắc thước, dáng điệu khoan thai, thoải mái trong bộ trang phục Kimonô truyền thống/ ông không chú ý gì đến tôi, nhưng lại nháy mắt rất vui vẻ với gã say rượu kia, cứ như thể hai người là bạn bè thân thiết/

“Lại đây”, giọng ông lão rất đanh gọn nhưng nhẹ nhàng/ “lại đây nói chuyện với tôi này”, ông cụ khẻ vẫy tay/ người đàn ông quay sang hướng phát ra tiếng nói, rồi chầm chậm bước về phía ông cụ, cứ như hắn đang bị kéo đi bởi sợi dây vô hình nào đó/ Hắn dừng lại trước mặt ông rồi gầm lên: “việc quái gì khiến tôi phải nói chuyện với ông chứ?” Gã đang đứng quay lưng về phía tôi, nhưng chỉ cần nhìn thấy khuỷu tay hắn động đậy, tôi sẽ lập tức hành động/

Ông cụ vẫn rất tươi tỉnh, nháy mắt với gã say đang đứng trước mặt mình/ “Anh đã uống thứ gì vậy”, ông hỏi với vẻ quan tâm/ “Tôi uống rượu Sakê đấy, chuyện đấy thì liên quan gì đến ông hả?” , gã thô lỗ đáp lại./

“Ồ! Thật thế à” ông cụ nói như reo: “anh biết không, tôi cũng thích uống Sakê lắm, chiều nào cũng thế, tôi và bà nhà tôi lại hâm nóng một ít rượu sakê, rồi cùng ngồi trên băng ghế gỗ ngoài vườn mà nhâm nhi/ chúng tôi ngắm những bông hoa hồng trong vườn do chính mình trồng, đồng lúc với ngắm cảnh hoàng hôn/ thật thú vị làm sao khi ngồi nhấm nháp rượu sakê như thế, ngay cả khi trời mưa thì cảnh vật cũng cứ đẹp hấp dẫn”/ ông ngước nhìn gã say với ánh mắt long lanh, gương mặt gã say giờ đã dịu đi khi nghe ông cụ nói chuyện/ nắm tay của hắn dần dần buông lỏng/

“Vâng, tôi cũng rất thích trồng hoa hồng”, giọng hắn lạc đi/

“Vâng, hôm nào thích thì anh cứ ghé nhà tôi, tôi sẽ cho anh thấy vườn hồng ấy đẹp thế nào”/ Cơn hung dữ của gã say giờ đã hạ xuống, thay vào đó là thái độ lúng túng của cậu học trò lớn xác dại dột/

“Tôi chắc rằng anh cũng có người vợ tuyệt vời”, ông lão nhẹ nhàng tiếp/

“Không, đừng nhắc đến chuyện đó, vợ tôi mất rồi”

Rồi thật bất ngờ, hắn ôm mặt khóc thổn thức như một đứa bé/ từ đằng sau tôi có thể thấy đôi vai hắn rung lên, nhưng không phải vì cú lắc của con tàu, nhưng vì con tim anh đang thổn thức/

“Không còn vợ, không còn nhà, lại đang thất nghiệp”/ chợt hắn gào lên trong nức nở/ “Chẳng còn gì cả, mất hết rồi, Trời ơi!”/

Tiếng khóc nghẹn ngào vang lên khiến tôi đâm bối rối/ trước mắt tôi, giờ đây chỉ còn là một người đàn ông đáng thương, đang trong cơn tuyệt vọng, rất cần được giúp đỡ/ Con tàu chầm chậm tiến vào ga, tôi đang bước về phía họ cũng là phía cửa toa tàu/ khi đến gần bên, tôi còn nghe giọng nói ân cần của ông cụ: “Ồ! Thật thế à, hãy ngồi xuống đây kể cho tôi nghe về chuyện ấy nào?”

Trước mặt tôi, người đàn ông đang ôm choàng ông cụ, bờ vai vẫn rung lên từng hồi/ còn ông cụ thì nhẹ nhàng vuốt mái tóc cáu bẩn đã bện cứng lại của anh ta/  như người cha làm đối với con trai của mình/

Tôi ngồi lại trên băng ghế nơi sân ga lạnh vắng, lòng tôi đang ngổn ngang bao suy nghĩ trước một câu chuyện vừa diễn ra/ những gì tôi nghĩ chỉ có thể giải quyết bằng bạo lực, thì nay đã được tình yêu thương làm thay đổi một cách ngoạn mục và hoàn hảo/

Tôi ngở ngàng nhận ra rằng: Luôn có những cách thức khác nhau để giải quyết một vấn đề/ và ta phải có một cái nhìn nhân bản, sâu rộng và bình tĩnh lựa chọn cách giải quyết tốt đẹp nhất/

(sưu tầm)

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây