Gia Ðình Công Giáo

Vũ Hồng

 

Gia đình và Xã hội

 

Gia đình là đơn vị nhỏ nhất và cơ bản nhất của xã hội. Gia
đình là gạch nối các thế hệ. Gia đình làm nên nền Văn hoá và Văn minh của dân
tộc

 

Lễ bái, giỗ tết, cưới xin, tang chế, tôn ty trên dưới,
chào kinh, ăn uống v.v. là khởi đầu của nền Văn hóa dân tộc. Những cái đó xuất
phát từ mái ấm của gia đình.

 

Gia đình có trước Chính quyền, và làm nên sức mạnh của
Quốc gia: Công nhân, nông gia, sinh viên, thương gia, linh mục, tổng thống,
giáo hoàng, đều xuất thân từ gia đình.

 

Ðức Kitô Giêsu xuống thế làm người, Ngài đã xuống thế qua
một gia đình, và Ngài sống trong một gia đình, không chỉ một ngày, mà suốt 30
năm rồi mới ra đi rao giảng.

 

Gia đình là nền tảng của quốc gia, là nơi chứa đựng tình
thương của nhân loại: chăm sóc trẻ thơ, dạy dỗ thanh thiếu niên, phụng dưỡng
cho người già.

 

Một nước có nhiều gia đình tốt, quốc gia hưng thịnh. Một
nước có nhiều gia đình ly tan, nguy cơ suy vong đã nằm sẵn. Năm 1995 Tim
McVeigh, tên khủng bố đã dùng 7000 cân thuốc nổ phá sập tòa nhà của chính phủ
Liên Bang Mỹ ở Oklahoma, giết 149 người lớn và 19 trẻ em, Veigh sẽ bị tử hình
vào tháng 5 năm 2001, các quan chức tư pháp đã cho Veigh 20 lần cơ hội để ân
hận và nói lời xin lỗi những gia đình nạn nhân, nhưng anh ta vẫn không. Ðược biết
từ thời niên thiếu Veigh đã phải sống trong cảnh cha mẹ ly dị nhau.

 

Xây dựng một quốc gia hùng mạnh, không chỉ xây dựng kinh
tế quốc phòng hùng mạnh, mà phải xây dựng nền móng yên vui hợp nhất của gia
đình trước đã.

 

Gia
đình và Hội thánh

 

Ðức Giêsu Kitô và Hội thánh như một gia đình, Ngài yêu mến
Hội thánh như hiền thê của ngài (Ep5: 32). Còn đối với Hội thánh thì gia đình
là một Giáo hội thu nhỏ. (Lumen Gentium, Ch II).

 

Khi tạo dựng, Thiên Chúa muốn cho loài người đông số, ngài
đã đặt nền tảng nhân loại trên một gia đình. Và Yavê Thiên Chúa đã dựng nên
Eva, trao nàng vào tay Adam (Kn 2:18tt). Hỏa ngục muốn phá đổ cuộc tạo dựng nên
chúng đã phá sự hợp nhất của gia đình, chúng đã kéo gia đình Adam Eva ra khỏi
Thiên Chúa. Nhưng lòng thương xót của Thiên Chúa vẫn bao bọc nhân gian, Ðức
Giêsu Con Thiên Chúa đã được sai đến đặt lại nền móng của gia đình bằng tình
yêu trái tim chảy máu của Ngài nơi thập giá, (Yn2:1tt & Yn19:26-27,34). Ðức
Kitô đã keo dính hai vợ chồng lại bằng tình yêu của Thần Khí, (Bítích), không
một mãnh lực nào của tối tăm có thể phân ly. (Mt19:5)

 

Có một sai lầm lớn trong Giáo lý, khi dạy các em nhỏ bài
học như sau:

Hỏi, Bậc vợ chồng và bậc tu trì, bậc nào trọng hơn?

 

Thưa, Bậc tu trì trọng hơn, vì người tu trì dâng trọn đời
mình để chuyên lo việc Chúa, và phụng sự anh em đồng loại. (Giáo lý Công Giáo,
trang 109, nhà xuất bản Dân Chúa, Gretna, LA 70053). Giáo lý này đi ngược với
Hiến Chế Lumen Gentium của Công đồng Vaticanô II và Tông Huấn Christifideles
Laici của ÐTC Gioan Phaolô II. Và còn ngược với Kinh Thánh nữa. (Yn 2:1tt)

 

Gia đình và xứ
đạo

 

Nhiều gia đình tín hữu họp lại làm thành một xứ đạo, và,
xứ đạo được thành lập để phục vụ các gia đình. Ðây là Chân Lý từ Thánh Kinh.
(Yn 13: 13t)

 

Sau biến cố 30 tháng 4 năm 1975, Hoa Kỳ là nơi đông số
người Việt muốn đến tị nạn, nhiều linh mục Việtnam đứng ra nhờ các hội thiện
nguyện bảo lãnh cho giáo dân đến định cư tại khu vực của mình, để có thể lập xứ
đạo. Xứ đạo được thành hình là do sự quy tụ đông đảo các gia đình giáo dân xung
quanh một linh mục, mà Chúa Giêsu Thánh Thể là trung tâm.

Không
có giáo dân thì không có cha xứ, Người đứng một mình giữa đồng cỏ mênh mông mà
không có lấy một con cừu làm sao gọi là kẻ chăn chiên. Ngược lại, giáo dân đông
đảo mà không có linh mục, thì giống “như chiên cừu không người chăn
dắt”, và họ sẽ đói khát lương thực, vì không có Bítích.

 

Xây dựng một xứ đạo, không chỉ xây nhà thờ to lớn, nhà xứ
khang trang, quí chức lên xuống, hội đoàn tấp nập, lễ lạc linh đình, tuy những
cái đó cần cho một tổ chức trần thế, nhưng xứ đạo mà chỉ có thế thì sẽ trở
thành một cơ cấu của tập đoàn cai trị, phản Tin Mừng. Việc này xảy ra rất nhiều
ở các xứ đạo Việtnam, quốc nội cũng như hải ngoại.

 

Ðức Giêsu bỏ trời xuống chỉ để phục vụ. (Mt20:27-28). Giáo
xứ là căn nhà mở rộng đón tiếp mọi người và phục vụ mọi người. (Christifideles
Laici, Ch.27; John Paul II, 1988). Một xứ đạo bình an là Linh mục giáo dân gắn
bó với nhau trong lòng Mến, liên kết nhau như chi thể một thân mình mà đầu là
Chúa Giêsu, Ðấng hiện diện giữa cộng đoàn.

 

Một xứ đạo là nơi có vị mục tử luôn thao thức tìm kiếm các
linh hồn đau khổ tất bạt, (Lc15:4b). Trùm trưởng, chức việc, là người cộng tác
mục vụ: giúp đỡ người đau yếu hoạn nạn, an ủi người gặp khó nguy hồn xác, mở
rộng cửa đón tiếp dự tòng, tạo điều kiện dễ dàng cho việc học giáo lý, việc
xưng tội, rước lễ, và nhận lãnh các Bítích..

 

Xứ đạo là “giếng nước của thôn xóm”,
(Christifideles Laici Ch27); Nước là Chúa Kitô Thánh Thể; (Yn 4:1tt; 7:37-39).
Linh mục và giáo dân mỗi Chúa nhật họp nhau lại, lấy Lời Chúa chia sẻ nâng đỡ
nhau, rồi cùng ăn một bánh, cùng uống một chén, cùng nhau đặt muôn vàn khó khăn
gai lửa của gia đình của xứ đạo lên bàn thờ như của lễ sống động dâng lên Thiên
Chúa.

Nơi “Giếng nước” đó không chỉ các gia đình tín
hữu, mà ai ai trong lối xóm cũng được mời đến gặp gỡ Chúa Kitô, để họ được uống
nước nơi nguồn suối Cứu Ðộ

 

Tất cả ban hành giáo, các qúi chức, các hội đoàn trong
giáo xứ được lập ra không phải để thành một thứ triều đình của cha xứ, hoặc một
thứ ban bệ trình diễn những ngày lễ lớn, cũng không phải là những công chức
ngồi thu tiền cấp giấy, mà là những kẻ xả thân tình nguyện phục vụ. Nếu không,
xứ đạo sẽ trở thành một hội Ái Hữu, chỉ biết lo cho nhũng hội viên đóng góp, ai
không đóng góp thì người ấy là ngoại nhân.

 

Cha xứ và các linh mục trong xứ phải có tấm lòng thương
xót của Chúa Giêsu, (Mc 6:34). Thổn thức ngày đêm với nỗi đau hồn xác của con
chiên.

Khi vị cha xứ không là quan cai trị trên giáo dân, mà là
vị chủ chăn ngày đêm chỉ biết lo cho con chiên. Khi các gia đình trong xứ đạo biết
gắn bó với nhau trong lòng Mến, thì Chúa Giêsu có ở đó, giữa mọi người. Lúc ấy
mọi gia đình sẽ hăm hở quy tụ quanh chủ chiên; và lúc ấy không chỉ tiền bạc, mà
cả mạng sống họ cũng hiến dâng cho Chúa và cộng đoàn.

 

Gia
đình là Men, là Muối

 

Mọi người qua lại đều trông thấy ngôi thánh đường khang
trang bề thế, nhưng thế gian chỉ nhận biết Chúa Kitô qua những thành viên gia
đình tín hữu sống chung với họ trong xã hội, bởi vì chính những thành viên gia
đình sẽ (phải) là men là muối là ánh sáng của Chúa Kitô cho khắp thế gian, rồi
thế gian nhìn cách sống thương yêu của họ, người ta mới tìm đến nhà thờ đến xứ
đạo gia nhập Hội thánh. Ðể các gia đình trở thành men thành muối giữa đời, là
nhiệm vụ của cha sở, của các bậc trưởng thượng trong xứ đạo, bậc làm cha mẹ,
nhưng lại không phải bằng tài năng của các vị ấy, mà bằng nguồn mạch họ lấy từ
Chúa Kitô.

 

Gia
Ðình và Chúa Kitô

 

Hạnh phúc đích thật của gia đình chỉ gồm trong 3 yếu tố
này: Bình an, Vui mừng, và Yêu mến. Cái bất hạnh nhất của gia đình là tôn thờ
Tiền Bạc.

 

Thế nhưng ba yếu tố hạnh phúc trên, không thuộc về người,
và cũng không thể tìm thấy nơi trần gian này, mà nó thuộc về Thiên Chúa. Còn
cái bất hạnh, tức là Tiền Bạc, lại vừa tầm tay mọi người, và cả thế gian đang
lao vào tìm kiếm.

 

Cho nên gia đình muốn có hạnh phúc đích thật phải rất cần
Chúa Giêsu. Chúa Giêsu là nền tảng của sự Bình An, Vui Mừng và Yêu Thương. Hạnh
phúc gia đình phải dìm vào trong Chúa Kitô, cho nên gia đình rất cần Bítích.
Chịu Bítích là đem Chúa Giêsu vào trong gia đình. Chúa Giêsu sống giữa gia
đình, sống chung với gia đình và Ngài làm chủ gia đình. Gia đình tín hữu khác
với mọi gia đình trên thế gian là tôn vinh Chúa Giêsu và để Ngài làm chủ. Gia
đình theo cách thế gian thì ông bố làm chủ, hoặc bà mẹ làm chủ, hoặc đứa con
lớn làm chủ, cho nên thường xảy ra mỗi người một ý, hoặc ý người này đàn áp ý
người kia. Ai là người có tiền lo được cho gia đình thì ý người đó được tôn
trọng nhất, cuối cùng tiền làm chủ. (Xem Lc 16-13). Tiền bạc là đầu mối sự phân
hoá và là cha sự kiêu căng. Sự phân hoá, sự kiêu căng thuộc về ma quỉ.

 

Gia đình hạnh phúc là gia đình thuộc về Chúa Kitô, lúc hai
người nam nữ nói lên lời hứa hôn nhân và trao nhau nhẫn cưới, là lúc họ làm
Bítích cho nhau. Làm Bítích là đón mời Chúa Giêsu vào cuộc đời hôn nhân của họ.
Khi họ nói lời hứa và trao nhẫn cho nhau là lúc Chúa Giêsu bảo hiểm tình yêu
của họ bằng tình yêu của Thiên Chúa, Ngài làm trái tim hai người nên một với
nhau trong Trái tim của Ngài, họ sẽ sống sung túc suốt đời, sinh sản và nuôi
dạy con cái, trong sự Bằng yên, Vui mừng, và Yêu mến củaThiên Chúa.

 

Sự sống còn của gia đình tín hữu là Bítích, Lời Chúa và
Cầu nguyện. Gia đình nào không chịu Bítích, luôn bỏ lễ Chúa nhật, và không Cầu
nguyện, dù tiền bạc có đếm không hết, sự rạn nứt đã bắt đầu.


Trở Về Trang Mục Lục Giáo Dục
Trở Về Trang Nhà

Comment của bạn

avatar
  Subscribe  
Notify of