Một trong những cuốn phim hay nhất của Charlot và cũng có lẽ là một trong những cuốn phim hay nhất trong lịch sử điện ảnh, đó là cuốn phim có tựa đề là: “Ánh sáng đô thị”.
Ðó là câu chuyện tình của một gã lang thang và một cô gái bán hoa.

Nàng là một cô gái mù bán hoa ở góc phố bên vệ đường.  Một người nhà giàu trong vùng ngày nào cũng dừng xe lại mua hoa của nàng.
Ngày kia, gã lang thang là Charlot đến góc phố đúng lúc 1 chiếc xe hơi cũng dừng lại nhưng không mua hoa của cô gái mù.  Charlot cảm thương cô không bán được hoa bèn móc túi lấy đồng xu cuối cùng mua hoa cho cô.  Cô gái bán hoa tưởng chàng là người nhà giàu.  Charlot thì khám phá ra cô gái bị mù.  Thế là một cảm tình trong giấc mộng đã chớm nở và nối kết hai tâm hồn.  Nàng tưởng mình gặp được người mình mơ từ lâu nay.  Chàng thì hy vọng sẽ kiếm được tiền để chữa lành tật mù lòa của nàng.  Charlot xin được việc, gặp được người nhà giàu say rượu tốt bụng cho Charlot 1 số tiền lớn để giúp cô gái.
Nhưng chẳng may, vì một sự ngộ nhận, gã lang thang Charlot đã bị cảnh sát giam giữ.  Sau một thời gian bị cầm tù, chàng được trả tự do. 
Charlot trở lại chỗ cũ để tìm người con gái mù, nhưng nàng không còn ở đó nữa.  Nhờ tiền bạc trước kia chàng đã cho, người con gái đã được chữa lành và nay đứng trông coi một cửa hàng bán hoa rộng lớn hơn.  Chàng đi qua đi lại nhiều lần, nhưng không thể nào nhận ra nàng.  Tình cờ, một cánh hoa hồng rơi xuống đất, chàng nhặt lấy.  Người con gái cười như nhạo báng.  Chàng định bỏ đi, nhưng chợt nhận ra tiếng cười, chàng quay lại. 
Chàng hỏi một cách nhút nhát: “Cô đã thấy được rồi sao?”.
Người con gái nhận ra tiếng nói quen thuộc.  Nàng từ từ nhặt cánh hoa và gắn lên áo chàng.  Và nàng thốt lên trong cảm xúc: “Anh đấy sao?”.
Thế là cả hai đã nhận ra nhau và họ sẽ không bao giờ rời nhau nữa.
 
Cuộc gặp gỡ trong bất cứ một cuộc tình nào cũng là hình bóng của cuộc gặp gỡ trong đức tin giữa chúng ta và Thiên Chúa.
Thiên Chúa là tình yêu và chúng ta là những con người có tự do. Do đó Thiên Chúa không nói với chúng ta bằng một ngôn ngữ nào khác hơn là tình yêu. 
Tình yêu không bao giờ là một cưỡng bách, nhưng là một mời gọi tự do.
Những người Do Thái thời Chúa Giêsu đòi hỏi những dấu lạ, những bằng chứng hiển nhiên về sứ mệnh của Ngài. “Ông hãy làm cho chúng tôi một dấu lạ”.
Ngày nay thì trái lại, với những tiến bộ vượt bậc về khoa học kỹ thuật, con người dường như không còn tin ở phép lạ nữa.  Tưởng mình có thể chế ngự và làm chủ vũ trụ, con người muốn loại bỏ Thiên Chúa ra khỏi cuộc sống.
Chúng ta có thể ngạc nhiên tại sao Thiên Chúa không làm phép lạ nhãn tiền cho những người biệt phái hay cho những kẻ vô thần ngày nay. 
Tại sao Chúa không viết tên Ngài trên trời để xóa tan mọi nghi ngờ trong lòng người? –  Thiên Chúa có lối sư phạm của Ngài. 
Ngài đã không là Thiên Chúa của những điềm lạ cả thể, nhưng là một Thiên Chúa đã chọn lựa làm tôi tớ để chinh phục tình yêu và lòng tín nhiệm của con người.  Thiên Chúa không những là một Thiên Chúa của quyền năng ở bên trên con người, nhưng còn là Thiên Chúa ở bên trong con người.  Và, cái chết và sự phục sinh của Chúa Giêsu chính là dấu lạ cả thể nhất, bởi vì đó là dấu chứng của tình yêu. Chúa Giêsu đã nói đến dấu chứng đó khi dùng hình ảnh của tiên tri Giona. 
Giona được Thiên Chúa sai đến cho dân thành Ninivê.  Ông tưởng Chúa sẽ dùng ông để làm một dấu lạ cả thể khiến dân thành sẽ tin vào sứ mệnh của ông.  Nhưng cuối cùng, qua con người của ông, Thiên Chúa chỉ kêu mời sự hoán cải và tình yêu.
Thiên Chúa đến gặp gỡ chúng ta qua những sinh hoạt và những biến cố tầm thường nhất trong cuộc sống.  Ngài mời gọi chúng ta nhận ra Ngài trong cái ăn, cái uống, cái mặc, trong tiếng cười, tiếng khóc, trong tất cả mọi gặp gỡ của chúng ta với tha nhân.  Và ngay cả trong cái chết mà con người cho là điểm cuối cùng của cuộc sống, Thiên Chúa cũng có mặt.  Nhận ra Ngài như cô gái bán hoa đã nhận ra giọng nói của chàng Charlot, đó là ơn gọi của người Kitô chúng ta.
Một đức tin trưởng thành không đòi hỏi và không thử thách Thiên Chúa, nhưng tín thác và nhận ra dấu chỉ của Ngài qua những cái tầm thường nhất của cuộc sống.
 
Đức Ông Phêrô Nguyễn Văn Tài
 
Bài trước60/ Con nghĩ tưởng gì, Chúa cũng thấu suốt từ xa!
Bài sau9/ Cuộc đời
đôi nết về VĂN THANH: Là một người đam mê công nghệ, gia đình tôi theo phật giáo tuy nhiên nhờ ơn gọi của Chúa mà tôi chính thức gia nhập đạo công giáo từ năm 2015. Nhận thấy trên internet có rất nhiều website về công giáo tuy nhiên rất khó tìm và tra cứu thông tin vì vậy tôi muốn lập ra website này tổng hợp lại các website trên internet đã được lựa chọn cẩn thận và website 'timhieuconggiao.com' đã ra đời, tuy website thô sơ và không đẹp nhưng những tài liệu trên website này đã được tôi tuyển chọn một cách cẩn thận để các bạn là người công giáo cũng như có ý muốn tìm hiểu về đạo công giáo có được một kênh thông tin hữu ích. Ngoài ra website này thiết kế dành cho những bạn là người khuyết tật đặt biệt là những người khiếm thị và nhìn kém.

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.