CHÚA NHẬT – 29. 01. 2017

MỒNG HAI TẾT

KÍNH NHỚ TỔ TIÊN ÔNG BÀ CHA MẸ

Tin Mừng Chúa Giê-su Kitô theo Thánh Mattheu (Mt 15,1–6)

1 Bấy giờ có mấy người Pha-ri-sêu và mấy kinh sư từ Giê-ru-sa-lem đến gặp Đức Giê-su và nói rằng:2 “Sao môn đệ ông vi phạm truyền thống của tiền nhân, không chịu rửa tay khi dùng bữa? “3 Người trả lời: “Còn các ông, tại sao các ông dựa vào truyền thống của các ông mà vi phạm điều răn của Thiên Chúa?4 Quả thế, Thiên Chúa dạy: Ngươi hãy thờ cha kính mẹ; kẻ nào nguyền rủa cha mẹ, thì phải bị xử tử.5 Còn các ông, các ông lại bảo: “Ai nói với cha với mẹ rằng: những gì con có để giúp cha mẹ, đều là lễ phẩm dâng cho Chúa rồi,6 thì người ấy không phải thờ cha kính mẹ nữa”. Như thế, các ông dựa vào truyền thống của các ông mà huỷ bỏ lời Thiên Chúa.

 

1. Ghi nhớ: Ngươi hãy thờ cha kính mẹ; kẻ nào nguyền rủa cha mẹ, thì phải bị xử tử. (Mt 15,4)

2. Suy niệm: Mọi người được sinh ra đều có ông bà, cha mẹ; thảo kính cha mẹ mình là điều rất hợp lẽ tự nhiên, vì cha mẹ đã có công sinh thành dưởng dục ta. Thảo hiếu là yêu thương, giúp đỡ và cầu nguyện cho ông bà, cha mẹ khi các ngài còn sống cũng như khi đã qua đời. Trong mười điều răn Chúa ban, sự thảo kính được đặt ở điều thứ tư sau việc tôn thờ Chúa; cho thấy bổn phận hiếu thảo với ông bà cha mẹ mình là điều rất quan trọng. Vậy, tôi đã sống thảo hiếu như thế nào ?

3. Sống Lời Chúa: Sống hiếu thảo với ông bà, cha mẹ

4. Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin thương ban cho cha mẹ con sự bình an của Chúa, để các ngài luôn sống vui tươi bên con cái và giúp con luôn sống hiếu thảo, để mai sau chúng con sẽ được sum hợp với Chúa Cha trên trời. Amen.*

 

THỨ HAI – 30. 01.2017

MỒNG BA TẾT

THÁNH HÓA CÔNG ĂN VIỆC LÀM

Tin Mừng Chúa Giê-su Kitô theo Thánh Mattheu (Mt 25,14-30)

14 “Quả thế, cũng như có người kia sắp đi xa, liền gọi đầy tớ đến mà giao phó của cải mình cho họ.15 Ông cho người này năm yến, người kia hai yến, người khác nữa một yến, tuỳ khả năng riêng mỗi người. Rồi ông ra đi. Lập tức,16 người đã lãnh năm yến lấy số tiền ấy đi làm ăn buôn bán, và gây lời được năm yến khác.17 Cũng vậy, người đã lãnh hai yến gây lời được hai yến khác.18 Còn người đã lãnh một yến thì đi đào lỗ chôn giấu số bạc của chủ.19 Sau một thời gian lâu dài, ông chủ đến tính sổ với các đầy tớ và thanh toán sổ sách với họ.20 Người đã lãnh năm yến tiến lại gần, đưa năm yến khác, và nói: “Thưa ông chủ, ông đã giao cho tôi năm yến, tôi đã gây lời được năm yến khác đây.”21 Ông chủ nói với người ấy: “Khá lắm! hỡi đầy tớ tài giỏi và trung thành! Được giao ít mà anh đã trung thành, thì tôi sẽ giao nhiều cho anh. Hãy vào mà hưởng niềm vui của chủ anh! “22 Người đã lãnh hai yến cũng tiến lại gần và nói: “Thưa ông chủ, ông đã giao cho tôi hai yến, tôi đã gây lời được hai yến khác đây.”23 Ông chủ nói với người ấy: “Khá lắm! hỡi đầy tớ tài giỏi và trung thành! Được giao ít mà anh đã trung thành, thì tôi sẽ giao nhiều cho anh. Hãy vào mà hưởng niềm vui của chủ anh! “24 Rồi người đã lãnh một yến cũng tiến lại gần và nói: “Thưa ông chủ, tôi biết ông là người hà khắc, gặt chỗ không gieo, thu nơi không vãi.25 Vì thế, tôi đâm sợ, mới đem chôn giấu yến bạc của ông dưới đất. Của ông đây, ông cầm lấy! “26 Ông chủ đáp: “Hỡi đầy tớ tồi tệ và biếng nhác! Anh đã biết tôi gặt chỗ không gieo, thu nơi không vãi,27 thì đáng lý anh phải gởi số bạc của tôi vào ngân hàng, để khi tôi đến, tôi thu được cả vốn lẫn lời chứ!28 Vậy các ngươi hãy lấy yến bạc khỏi tay nó mà đưa cho người đã có mười yến.29 Vì phàm ai đã có, thì được cho thêm và sẽ có dư thừa; còn ai không có, thì ngay cái đang có, cũng sẽ bị lấy đi.30 Còn tên đầy tớ vô dụng kia, hãy quăng nó ra chỗ tối tăm bên ngoài: ở đó, sẽ phải khóc lóc nghiến răng.”

 

1. Ghi nhớ: “Ông cho người này năm nén, người kia hai nén, người khác nữa một nén, tuỳ khả năng riêng mỗi người”. ( Mt 25,15)

2. Suy niệm: Với cái nhìn yêu thương, Thiên Chúa luôn ban cho chúng ta những ân điển tuỳ theo khả năng của mỗi người có người được “năm nén, hai nén, một nén”. Do đó mỗi người chúng ta phải biết quý trọng và nỗ lực dùng mọi ơn Chúa ban mà sinh lời. Nhân ngày thánh hoá công ăn việc làm hôm nay, mỗi người chúng ta phải có trách nhiệm sinh lời theo tỉ lệ thuận với số vốn Chúa ban và làm hết khả năng của mình không nên so bì, tỵ nạnh, cạnh tranh khi thấy mình kém hơn người khác; hoặc kiêu ngạo, tự mãn và khinh rẽ những người kém hơn mình.

3. Sống Lời Chúa: Hãy sử dụng hết khả năng mình có.

4. Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin cho con biết chấp nhận những nén bạc mà Chúa ban để con không còn than van trách móc, nhưng biết sinh lời tuỳ theo số bạc của mình đã nhận. Amen.*

 

THỨ BA – 31. 01. 2017

THÁNH GIOAN BOSCO, Linh mục. (lễ nhớ)

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô (Mc 5,21-43)

21 Khi ấy, Đức Giê-su xuống thuyền, sang bờ bên kia. Một đám rất đông tụ lại quanh Người. Lúc đó, Người đang ở trên bờ Biển Hồ. 22 Có một ông trưởng hội đường tên là Gia-ia đi tới. Vừa thấy Đức Giê-su, ông ta sụp xuống dưới chân Người, 23 và khẩn khoản nài xin : “Con bé nhà tôi gần chết rồi. Xin Ngài đến đặt tay lên cháu, để nó được cứu chữa và được sống.” 24 Người liền ra đi với ông. Một đám rất đông đi theo và chen lấn Người.

25 Có một bà kia bị băng huyết đã mười hai năm, 26 bao phen khổ sở vì chạy thầy chạy thuốc đã nhiều, đến tán gia bại sản, mà bệnh vẫn không thuyên giảm, lại còn thêm nặng là khác. 27 Được nghe đồn về Đức Giê-su, bà lách qua đám đông, tiến đến phía sau Người, và sờ vào áo choàng của Người. 28 Vì bà tự nhủ : “Tôi mà sờ được vào áo choàng của Người thôi, là sẽ được cứu chữa.” 29 Tức khắc, máu cầm lại, và bà cảm thấy trong mình đã được khỏi bệnh. 30 Ngay lúc đó, Đức Giê-su nhận thấy có một năng lực tự nơi mình phát ra, Người liền quay lại giữa đám đông mà hỏi : “Ai đã sờ vào áo tôi ?” 31 Các môn đệ thưa : “Thầy coi, đám đông chen lấn Thầy như thế mà Thầy còn hỏi : ‘Ai đã sờ vào tôi ?’” 32 Đức Giê-su ngó quanh để nhìn người phụ nữ đã làm điều đó. 33 Bà này sợ phát run lên, vì biết cái gì đã xảy đến cho mình. Bà đến phủ phục trước mặt Người, và nói hết sự thật với Người. 34 Người nói với bà ta : “Này con, lòng tin của con đã cứu chữa con. Con hãy về bình an và khỏi hẳn bệnh.”

35 Đức Giê-su còn đang nói, thì có mấy người từ nhà ông trưởng hội đường đến bảo : “Con gái ông chết rồi, làm phiền Thầy chi nữa ?” 36Nhưng Đức Giê-su nghe được câu nói đó, liền bảo ông trưởng hội đường : “Ông đừng sợ, chỉ cần tin thôi.” 37 Rồi Người không cho ai đi theo mình, trừ ông Phê-rô, ông Gia-cô-bê và em ông này là ông Gio-an. 38 Các ngài đến nhà ông trưởng hội đường. Đức Giê-su thấy cảnh ồn ào và người ta khóc lóc, kêu la ầm ĩ. 39 Người bước vào nhà và bảo họ : “Sao lại ồn ào và khóc lóc như vậy ? Đứa bé có chết đâu, nó ngủ đấy !” 40 Họ chế nhạo Người. Nhưng Người đuổi họ ra ngoài hết, rồi đưa cha mẹ đứa trẻ và những kẻ theo Người, cùng đi vào nơi nó đang nằm. 41 Người cầm lấy tay nó và nói : “Ta-li-tha kum”, có nghĩa là : “Này bé, Thầy truyền cho con : trỗi dậy đi !” 42 Lập tức con bé đứng dậy và đi lại được, vì nó đã mười hai tuổi. Và lập tức, người ta sửng sốt kinh ngạc. 43 Đức Giê-su nghiêm cấm họ không được để một ai biết việc ấy, và bảo họ cho con bé ăn.

 

1.Ghi nhớ: “Này con, lòng tin của con đã cứu chữa con. ” (Mc 5,34)

2. Suy niệm: Nếu để ý Chúa Giêsu chữa lành bệnh tật thì Người luôn nói “Lòng tin của con đã cứu chữa con”. Như thế có nghĩa rằng việc được lành bệnh hay không không phụ thuộc chính yếu vào Chúa Giêsu nhưng phụ thuộc vào người được chữa lành có tin hay không. Nói như thế không có nghĩa là Chúa Giêsu đóng phần thứ yếu trong việc chữa lành. Chúa là phần chính yếu nhưng Chúa đã thực hiện rồi còn bây giờ việc được chữa lành hay không là nơi con người có đón nhận quyền năng chữa lành của Thiên Chúa hay không mà thôi. Chúa đã đi một bước quan trọng bây giờ là phía người được chữa lành cộng tác với Chúa bằng việc tin vào Chúa. Ngày nay, Chúa cũng đang chữa lành mỗi người chúng ta khi chúng ta biết tin tưởng vào Thiên Chúa, biết nhìn mọi sự đang diễn ra bằng một cặp kính là niềm tin.

3. Sống Lời Chúa : Tín thác vào Chúa để thêm niềm hy vọng.

4. Cầu nguyện : Lạy Thiên Chúa là Cha chúng con, chúng con đang sống trong một xã hội tục hoá, mọi sự người ta như muốn chối bỏ sự hiện diện cũng như là quyền năng của Thiên Chúa. Xin thêm lòng tin cho chúng con để dù sống trong cảnh đời tục lụy chúng con vẫn một lòng tin cậy Chúa. Amen.*

 

THÁNG 2.2017

Ý cầu nguyện:

Cầu cho các kitô hữu biết tiếp đón những người đang gặp khó khăn : Xin cho tất cả những ai đang gặp khó khăn, cách riêng những người nghéo khổ, những người tỵ nạn hoặc bị gạt ra bên lề xã hội, được các cộng đoàn chúng ta tiếp đón và nâng đỡ.

 

 

THỨ TƯ – 01.02.2017

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô. (Mc 6,1-6)

1 Khi ấy, Đức Giê-su trở về quê quán của Người, có các môn đệ đi theo. 2 Đến ngày sa-bát, Người bắt đầu giảng dạy trong hội đường. Nhiều người nghe rất đỗi ngạc nhiên. Họ nói : “Bởi đâu ông ta được như thế ? Ông ta được khôn ngoan như vậy, nghĩa là làm sao ? Ông ta làm được những phép lạ như thế, nghĩa là gì ? 3 Ông ta không phải là bác thợ, con bà Ma-ri-a và là anh em của các ông Gia-cô-bê, Giô-xết, Giu-đa và Si-môn sao ? Chị em của ông không phải là bà con lối xóm với chúng ta sao ?” Và họ vấp ngã vì Người. 4 Đức Giê-su bảo họ : “Ngôn sứ có bị rẻ rúng, thì cũng chỉ là ở chính quê hương mình, hay giữa đám bà con thân thuộc, và trong gia đình mình mà thôi.” 5 Người đã không thể làm được phép lạ nào tại đó ; Người chỉ đặt tay trên một vài bệnh nhân và chữa lành họ. 6Người lấy làm lạ vì họ không tin. Rồi Người đi các làng chung quanh mà giảng dạy.

 

1.Ghi nhớ:“Ông ta không phải là con bác thợ mộc, con bà Maria, và anh em của các ông Giacôbê, Gioxê, Giuđa và Simon sao? Và họ đã vấp ngã vì Người” (Mc 6,3).

2.Suy niệm: Dân làng Nagiarét không tin Chúa Giêsu, vì họ biết quá rõ về gia thế tầm thường của Người, “chẳng có ngôn sứ nào được danh tiếng nơi quê hương mình”. Họ không tin vì thành kiến. Thành kiến đã làm cho họ phán đoán sai lệch. Đối với chúng ta, thành kiến có thể làm chúng ta mù quáng, nên nhận định và phán đoán thiếu khách quan. Bệnh thành kiến dễ làm cho con người đi đến thái độ phê phán, chỉ trích. Nó làm cho ta không nhìn thấy cái hay cái tốt nơi người.

3.Sống Lời Chúa: Tập nhận ra Chúa trong người khác, không thành kiến.

4.Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin cho con luôn được cặp mắt tỉnh thức và cái nhìn chân thành để nhận ra sự hiện diện của Chúa, qua những dáng vẻ bình thường bên cạnh con. Amen.*

 

THỨ NĂM, 02.02.2017

DÂNG CHÚA GIÊ-SU TRONG ĐỀN THÁNH – LỄ NẾN

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca. (Lc 2,22-40)

22 Khi đã đủ thời gian, đến ngày các ngài phải được thanh tẩy theo luật Mô-sê, bà Ma-ri-a và ông Giu-se đem con lên Giê-ru-sa-lem, để tiến dâng cho Chúa, 23 như đã chép trong Luật Chúa rằng : “Mọi con trai đầu lòng phải được thánh hiến, dành riêng cho Chúa”. 24 Ông bà cũng lên để dâng của lễ theo Luật Chúa truyền, là một đôi chim gáy hay một cặp bồ câu non. 25 Hồi ấy ở Giê-ru-sa-lem, có một người tên là Si-mê-ôn. Ông là người công chính và sùng đạo, ông những mong chờ niềm an ủi của Ít-ra-en, và Thánh Thần hằng ngự trên ông. 26 Ông đã được Thánh Thần linh báo là ông sẽ không thấy cái chết trước khi được thấy Đấng Ki-tô của Đức Chúa. 27 Được Thần Khí thúc đẩy, ông lên Đền Thờ. Vào lúc cha mẹ Hài Nhi Giê-su đem con tới để làm điều người ta quen làm theo luật dạy, 28 thì ông ẵm lấy Hài Nhi trên tay, và chúc tụng Thiên Chúa rằng :

29“Muôn lạy Chúa, giờ đây theo lời Ngài đã hứa, xin để tôi tớ này được an bình ra đi. 30Vì chính mắt con được thấy ơn cứu độ 31Chúa đã dành sẵn cho muôn dân: 32Đó là ánh sáng soi đường cho dân ngoại, là vinh quang của Ít-ra-en Dân Ngài.” 33 Cha và mẹ Hài Nhi ngạc nhiên vì những điều người ta nói về Người.34 Ông Si-mê-ôn chúc phúc cho hai ông bà, và nói với bà Ma-ri-a, mẹ của Hài Nhi : “Cháu bé này được đặt làm duyên cớ cho nhiều người Ít-ra-en ngã xuống hay đứng lên. Cháu còn là dấu hiệu bị người đời chống báng. 35Còn chính bà, một lưỡi gươm sẽ đâm thâu tâm hồn bà. Như vậy, những ý nghĩ từ thâm tâm nhiều người sẽ lộ ra.”

36 Lại cũng có một nữ ngôn sứ là bà An-na, con ông Pơ-nu-ên, thuộc chi tộc A-se. Bà đã nhiều tuổi lắm. Từ khi xuất giá, bà đã sống với chồng được bảy năm, 37 rồi ở goá, đến nay đã tám mươi tư tuổi. Bà không rời bỏ Đền Thờ, những ăn chay cầu nguyện, đêm ngày thờ phượng Thiên Chúa.38 Cũng vào lúc ấy, bà tiến lại gần, cảm tạ Thiên Chúa, và nói về Hài Nhi cho hết thảy những ai đang mong chờ ngày Thiên Chúa cứu chuộc Giê-ru-sa-lem.
39 Khi hai ông bà đã hoàn tất mọi việc như Luật Chúa truyền, thì trở về thành của mình là Na-da-rét, miền Ga-li-lê. 40 Còn Hài Nhi ngày càng lớn lên, thêm vững mạnh, đầy khôn ngoan, và hằng được ân nghĩa cùng Thiên Chúa.

 

1.Ghi nhớ:“Đó là ánh sáng soi đường cho dân ngoại, là vinh quang của Israel dân Ngài” (Lc 2,30).

2.Suy niệm: Lời chúc tụng của cụ già Simêon là một nhắc nhớ về lời loan báo của tiên tri Isaia: “Ta đã đặt ngươi làm ánh sáng muôn dân”. Và chính Chúa Giêsu cũng từng tuyên bố: “Ta là ánh sáng thế gian”. Ánh sáng của Ngài đã chiếu giãi cho những bí ẩn của cuộc sống con người. Nơi đâu ánh sáng của Chúa chiếu toả, nơi đó bóng đen của tội lỗi, của ích kỷ, của hận thù sẽ tan biến. Chính Chúa đã uỷ thác nhiệm vụ mang ánh sáng ấy cho Giáo hội và cụ thể là mỗi kitô hữu, “các con là ánh sáng thế gian”. Vậy, tôi phải làm gì để ánh sáng của Chúa Kitô có thể chiếu toả qua cuộc sống của tôi cho những người chung quang?

3.Sống Lời Chúa: Thà đốt lên một ngọn nến, còn hơn ngồi đó mà nguyền rủa bóng tối.

4.Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin cho con biết chiếu toả ánh sáng tình yêu Chúa, qua cuộc sống gương mẫu và phục vụ quên mình, nhờ đó vinh quang Chúa càng tỏ hiện cho mọi người. Amen.*

 

THỨ SÁU, 03.02.2017

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô. (Mc 6,14-29)

14 Khi ấy, vua Hê-rô-đê nghe biết về Đức Giê-su, vì Người đã nổi danh. Có kẻ nói : “Đó là ông Gio-an Tẩy Giả từ cõi chết trỗi dậy, nên mới có quyền năng làm phép lạ.” 15 Kẻ khác nói : “Đó là ông Ê-li-a.” Kẻ khác nữa lại nói : “Đó là một ngôn sứ như một trong các ngôn sứ.” 16 Vua Hê-rô-đê nghe thế, liền nói : “Ông Gio-an, ta đã cho chém đầu, chính ông đã trỗi dậy !”

17 Số là vua Hê-rô-đê đã sai người đi bắt ông Gio-an và xiềng ông trong ngục. Lý do là vì vua đã lấy bà Hê-rô-đi-a, vợ của người anh là Phi-líp-phê, 18 mà ông Gio-an lại bảo : “Ngài không được phép lấy vợ của anh ngài !” 19 Bà Hê-rô-đi-a căm thù ông Gio-an và muốn giết ông, nhưng không được. 20 Thật vậy, vua Hê-rô-đê biết ông Gio-an là người công chính thánh thiện, nên sợ ông, và còn che chở ông. Nghe ông nói, nhà vua rất phân vân, nhưng lại cứ thích nghe.

21 Một ngày thuận lợi đến : nhân dịp mừng sinh nhật của mình, vua Hê-rô-đê mở tiệc thết đãi bá quan văn võ và các thân hào miền Ga-li-lê.22 Con gái bà Hê-rô-đi-a vào biểu diễn một điệu vũ, làm cho nhà vua và khách dự tiệc vui thích. Nhà vua nói với cô gái : “Con muốn gì thì cứ xin, ta sẽ ban cho con.” 23 Vua lại còn thề : “Con xin gì, ta cũng cho, dù một nửa nước của ta cũng được.” 24 Cô gái đi ra hỏi mẹ : “Con nên xin gì đây ?” Mẹ cô nói : “Đầu Gio-an Tẩy Giả.” 25 Lập tức cô vội trở vào đến bên nhà vua và xin rằng : “Con muốn ngài ban ngay cho con cái đầu ông Gio-an Tẩy Giả, đặt trên mâm.” 26 Nhà vua buồn lắm, nhưng vì đã trót thề, lại thề trước khách dự tiệc, nên không muốn thất hứa với cô. 27 Lập tức, vua sai thị vệ đi và truyền mang đầu ông Gio-an tới. Thị vệ ra đi, chặt đầu ông ở trong ngục, 28 bưng đầu ông trên một cái mâm trao cho cô gái, và cô gái trao cho mẹ. 29 Nghe tin ấy, môn đệ đến lấy thi hài ông và đặt trong một ngôi mộ.

 

1.Ghi nhớ:“Thật vậy, vua Hêrôđê nể sợ Gioan, vì biết ông là người công chính thánh thiện” (Mc 6,20).

2.Suy niệm: Dù biết ông Gioan là người công chính và muốn che chở cho Gioan, nhưng Hêrôđê đã mềm lòng trước quyến rũ của sắc đẹp, ông đã giết người vô tội. Hình ảnh Hêrôđê cũng chính là hình ảnh của những con người nhu nhược trước tiếng nói của lương tâm. Con người ấy rất dễ có trong chúng ta. Khi những đam mê sắc dục và danh vọng làm lu mờ lý trí và lương tâm, thì người ta bất cần những lời khuyên nhủ và sự cảnh giác của người khác. Từ đó sinh ra đố kỵ, ganh tị, oán thù và nhiều việc gian ác…

3.Sống Lời Chúa: Noi gương Gioan để luôn biết sống cách can đảm trước sự thật.

4.Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin hoán cải tâm hồn con mỗi khi con xúc phạm đến Chúa và anh em con. Xin cho con biết lắng nghe và thực hành điều lương tâm chỉ dạy. Amen.*

 

THỨ BẢY, 04.02.2017

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô. (Mc 6,30-34)

30 Khi ấy, các Tông Đồ tụ họp chung quanh Đức Giê-su, và kể lại cho Người biết mọi việc các ông đã làm, và mọi điều các ông đã dạy. 31 Người bảo các ông : “Anh em hãy lánh riêng ra, đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút.” Quả thế, kẻ lui người tới quá đông, nên các ông cũng chẳng có thì giờ ăn uống nữa. 32 Vậy, thầy trò xuống thuyền đi lánh riêng ra một nơi hoang vắng. 33 Thấy các ngài ra đi, nhiều người hiểu ý, nên từ khắp các thành, họ cùng nhau theo đường bộ chạy đến nơi, trước cả các ngài. 34 Ra khỏi thuyền, Đức Giê-su thấy một đám người rất đông thì chạnh lòng thương, vì họ như bầy chiên không người chăn dắt. Và Người bắt đầu dạy dỗ họ nhiều điều.

 

1.Ghi nhớ:“Anh em hãy lánh riêng ra đến nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút” (Mc 6,31).

2.Suy niệm: Phải đặt mình vào hoàn cảnh của người khác, chúng ta mới có thể hiểu và cảm thông với họ. Đó là bài học mà chúng ta rút lấy từ cuộc đời của Chúa Giêsu để sống và ứng xử như Chúa. Chúa thấy các tông đồ mệt nhọc, cần phải được bồi dưỡng nghỉ ngơi, đó là điều cần thiết. Chúa quan tâm đến nhu cầu của con người hơn là nhu cầu của công việc. Đây cũng là mẫu gương cho những người có trách nhiệm đối với những người cộng tác của mình. Cần thiết có sự hài hoà giữa làm việc và nghỉ ngơi, giữa hoạt động và cầu nguyện.

3.Sống Lời Chúa: Sống quan tâm đến người khác; sống hài hoà giữa làm việc, nghỉ ngơi và cầu nguyện.

4.Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin cho con luôn biết dành thời gian để chu toàn bổn phận cầu nguyện, dẫu cho hôm nay cuộc sống đầy bề bộn và những lao nhọc. Amen.*

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.