Đời Sống Tận Hiệp (1)

Thứ bảy - 31/03/2018 13:15 107 0
Đời Sống Tận Hiệp (1), Doi Song Tan Hiep (1)

I/TÂM SỰ CỦA CHÚA VỚI LINH HỒN TRUNG TÍN (+)

Người hạnh phúc

- “Tôi sẽ nghe tiếng Chúa Trời tôi phán trong thâm tâm tôi”. (Ps.84,9).

Hạnh phúc linh hồn nghe tiếng Chúa nói trong mình, và nhận được bởi miệng Chúa những lời an ủi.

Hạnh phúc cho tai nghe được âm thanh dịu dàng của lời Chúa, và bưng tại trước tiếng ồn ào của trần tục.

Hạnh phúc thực cho tai chăm chú – không phải để nghe tiếng dội bên ngoài – nhưng là tiếng Chân lý dạy vẽ bên trong.

Hạnh phúc con mắt biết nhắm nghiền lại trước ngoại vật, mà chỉ xem những cái bên trong.

Hạnh phúc những ai bước vào đời sống nội tâm, và ngày ngày tu luyện, để dọn lòng hiểu thấu đáo những mầu nhiệm trên trời.

Hạnh phúc người chỉ lấy việc chuyên lo về Chúa làm vui sướng, và thoát ly tất cả những bận bịu của thế tục.

Linh hồn ta hỡi! ngươi hãy lưu tâm tất cả những cái đó. Và hãy đóng chặt cửa giác quan lại, để nghe Thiên Chúa nói trong người.

Lời bạn nhắn

- Đây là người yêu nhắn nhủ: “ Ta là rỗi của con “, an bình   và vui sống của con.

Hãy xích lại gần ta và con sẽ được an bình. Hãy bỏ tất cả những cái mau qua và hãy đi tìm những cái bất hủ.

Tất cả của đời không là lừa phỉnh còn là gì? Nếu như Chúa Tạo Thành bỏ Bạn, lúc đó tất cả tạo vật có ích gì cho Bạn?

Vậy muốn được hạnh phúc, Bạn hãy xa lìa tất cả, hãy ăn ở cho đẹp lòng và trung tín với Chúa đã dựng nên Bạn.

SUY NIỆM

Chúa nói với ta bằng cảm hứng bên trong và bằng tạo vật bên ngoài: “Nó là những tiếng sống của Thiên Chúa “.

Nhưng ta có thể không nghe tiếng Chúa hay chỉ nghe bằng tai, những khi linh hồn xao xuyến vì tình dục và bận bịu vì ngoại vật, nên không nghe được tiếng Chúa nói bên trong.

Muốn nghe được tiếng Chúa nói trong lòng, ta phải có tinh thần lặng tĩnh và tâm hồn cầu nguyện, ưa ở một mình với Chúa, đi tìm Chúa trong mình bằng đức Tin linh động, và kính cẩn, trung thành với ơn Chúa.

Lạy Chúa, con quyết tâm nghĩ và nói ít với tạo vật, yêu ở lặng, trí năng nhớ Chúa, lòng mến Chúa, làm mọi cái trong Chúa và vì Chúa, để đáng nghe tiếng Chúa phán dạy trong lòng con.

II/TIẾNG CHÂN LÝ NÓI THẦM BÊN TRONG

Chúa hãy nói

- “Lạy Chúa! Chúa hãy nói, vì tôi tớ Chúa đang nghe “.

“ Con là tôi tớ Chúa, xin Chúa hãy ban cho con trí hiểu, để con thấu tường tận giới răn Chúa ”.

“ Chúa hãy làm cho lòng con chuyên nghe lời bởi miệng Chúa, lời Chúa hãy chảy như sương sa vào lòng con”.

“ Xưa dân Do Thái thưa với Moi-sen: “Ngài, Ngài cứ nói, chúng tôi sẽ vâng nghe đừng để Chúa phải nói, không vậy chúng tôi sẽ chết mất”.

Không phải thế, lời cầu con không phải thế. Nhưng con sẽ khiêm nhượng và khẩn khoản thưa Chúa như Tiên tri Sa-mu-en: “ Lạy Chúa! Chúa hãy nói vì tôi tớ Chúa đang nghe”.

Đừng để Moi-sen hay Tiên tri nào nói nhưng chính Chúa hãy nói với con. Lạy Chúa, Chúa Trời con! Chính Chúa đã gợi hứng và soi sáng các Tiên tri. Một mình Chúa có thể dạy con đủ mà không cần đến các Ngài. Trái lại không có Chúa, các Ngài cũng không làm được gì cho con.

Công hiệu của lời Chúa

Các Tiên tri nói được vào tai, nhưng không làm được cho trí hiểu.

Các Ngài nói mấy đi nữa, nếu Chúa nín lặng các Ngài cũng không chấn động nổi tâm hồn.

Các Ngài chỉ dạy nét chữ, còn Chúa mới làm được cho hiểu ý nghĩa.

Các Tiên tri giảng những mầu nhiệm, Chúa mới làm được cho trí hiểu những mầu nhiệm ấy.

Các Tiên tri công bố giới răn Chúa còn Chúa mới giúp được noi giữ.

Các Tiên tri vạch đường chỉ nẻo; còn Chúa, Chúa ban nghị lực để bước đi.

Các Tiên tri chỉ hoạt động bên ngoài; còn Chúa, Chúa mới huấn dụ và soi sáng bên trong.

Các Tiên tri tưới giội bên ngoài, chỉ có Chúa mới ban được sản lực.

Các Tiên tri chỉ làm rung thính giác; còn Chúa, Chúa làm cho người nghe, lại có thể hiểu được.

Lời chân lý

Đừng để Moi-sen nói nhưng chính Chúa hãy nói. - Lạy Chúa Trời con! – Chúa là Chân lý bất hủ, xin Chúa hãy nói.

Con sợ sẽ phải chết mà không làm được gì, nếu con chỉ nghe lời Chúa bằng tai mà lòng trí không hâm mộ.

Nếu con nghe lời Chúa mà không thực hành, biết mà không mến, tin mà không giữ thì tất cả cái đó chỉ nên án phạt con thôi!

Lạy Chúa! Chúa hãy nói, vì tôi tớ Chúa đang lắng nghe… Vì Chúa có những lời hằng sống.

Chúa hãy nói, không những cho hồn con được an ủi và đền tạ đời sống của con, mà nhất là vì danh dự, tiếng thơm và vinh hiển muôn đời của Chúa.

SUY NIỆM

Chúa nói với trí bằng ánh sáng, với lòng bằng cảm hứng.

Tất cả những điều các Tiên tri nói trong Thánh Kinh, các giảng viên nói khi giãi bày chân lý, tất cả những cái đó sẽ không giác ngộ, không cảm kích được ai nếu Chúa không nói bên trong bằng ân sủng.

Phải xin Chúa nói trong lòng ta mỗi khi ta đọc hoặc nghe những chân lý thánh thiện.

Nhưng nếu nghe mà không giữ, biết mà không theo, hiểu ý Chúa mà không chịu thực hành ta càng phải đoán xét nặng.

Lạy Chúa, xin hãy nói với hồn con, nói bằng cách nào cho con nghe và giữ được. Hãy dạy con biết thánh ý Chúa và phương pháp để thực hiện. Con ân hận vì đã nghe, đã nói nhiều mà đã làm rất ít. Xin Chúa giúp con cố gắng để bù lấp một dĩ vãng xấu xa.

III/CÁCH THỨC NGHE LỜI CHÚA

Tiếng Chúa

- Con ơi! Hãy nghe lời Cha, những lời đầy êm dịu, những lời thắng vượt ngàn lần khoa học của tất cả mọi triết–nhân và các nhà thông thái trên đời.

“ Lời Cha là tinh thần và sống “, lời mà giác quan người đời không lượng thức được.

Không nên tìm thỏa mãn trong đó, nhưng phải nín lặng mà nghe và nhận lấy với một tâm hồn khiêm tốn hết sức và thành thực ái mộ.

- Con đã thưa: “ Lạy Chúa! hạnh phúc người được Chúa ra tay giáo huấn và dạy vẽ lề luật Chúa, để xoa dịu những ngày đen tối “ và để người đó khỏi cô quạnh trên trái đất.

Chính Cha, Cha đã dạy các Tiên tri ngay từ thuở đầu, và ngày nay Cha cũng không thôi nói với hết mọi người. Nhưng nhiều người bưng tai giả điếc không muốn nghe.

Thậm chí có người thích nghe thế tụ hơn nghe Thiên Chúa. Họ thích thỏa mãn nhục dục hơn đẹp lòng Thiên Chúa.

Đời chỉ hứa những cái tạm bợ và ít giá trị, mà người ta mê man phụng sự nó. Còn Cha, Cha hứa những của cao quí và bất hủ mà lòng người vẫn lãnh đạm thờ ơ!

Ai là người chuyên cần phụng sự và vâng theo ý Cha trong mọi cái, cũng như người ta chuyên cần phụng sự đời và những người quyền quí ở trong đời?

“ Biển gầm: hổ ngươi cho Sidon”. Con muốn hiểu tạo sao? Đây hãy nghe: Vì ngại đường xa dặm thẳng, mà bước một bước để được sống muôn đời người ta lại ái ngại!

Vận dụng toàn năng lực để được một chút lợi hèn: người ta không nề quản.

Cãi vã khản tiếng vì một đồng xu nhỏ người ta không biết thẹn.

Vì một không tưởng, vì một lời hứa suông mà người ta không sợvất vả thâu đêm tối ngày.

Nhưng mỉa mai! để có một của vững chắc, một phần thưởng vô giá, một danh dự bất tuyệt, một vinh hiển muôn đời… thì dù mỏi mệt đôi chút người ta cũng ngại ngùng.

Hỡi tôi tớ biếng lười và quạu cọ, hãy xấu hổ khi thấy người đời nhiệt thành để tự tiêu diệt, hôn con nhiệt thành để tự cứu thoát. Họ mê man vì của phù vân hôn con mê man vì chân lý.

Đã hẳn họ thất bại là phải. Nhưng lời Cha hứa không lừa dối ai, và không bao giờ Cha để người tín nhiệm lời Cha phải uổng công.

Của Cha hứa, Cha sẽ cho. Điều Cha nói Cha sẽ làm miễn người ta thành tâm mến Cha đến cùng.

Chính tay Cha sẽ thưởng công tất cả những ai làm thiện. Chính Cha cũng sẽ ra tay thử thách một cách gắt gao những ai sốt sắng phụng thờ Cha.

Hai bài học

Con hãy ghi tâm khắc cốt lời Cha và cần cù suy gẫm luôn. Và con rất cần dùng đến lúc bị cám dỗ.

Cái con đọc mà không hiểu, con sẽ hiểu lúc Cha đến thăm con.

Cha có hai cách thăm viếng những người Cha cho: cám dỗ và yên ủi.

Và ngày ngày Cha dạy họ hai bài học; một bài khiển tráhc nết xấu và một bài huấn đức.

Ai nghe lời Cha mà khinh thị, lời đó sẽ nên án phạt họ trong ngày công phán.

Ôi, Chúa Trời con! Chúa là tất cả may lành của con. Nhưng con là ai mà dám nói cùng Chúa?

Con bần cùng hơn mọi tôi tớ bần cùng của Chúa, và là sâu bọ hèn hạ thiếu thốn. Con đáng khinh hơn sức con tưởng nghĩ và quá điều con dám nói ra.

Xin Chúa hãy nhớ, lạy Chúa! Con là hư vô, con chẳng có gì và chẳng làm được gì.

Duy mình chúa tốt hảo, công bình và thánh thiện, Chúa làm gì cũng được, Chúa ban phát mọi ơn Chúa cho mọi loài được sung túc. Chỉ có người tội lỗi là bị Chúa để cho thiếu thốn.

“ Chúa hãy nhớ lòng lân tuất Chúa hãy đổ đầy ơn Chúa vào lòng con vì Chúa không muốn cho công việc Chúa ra vô hiệu.

Con sống thế nào được giữa đời ô trọc này, nếu không được lòng lân mẫn và ân sủng Chúa nâng đỡ!

Chúa đừng ngoảnh mặt đi, và đừng trì hoãn đến thăm con. Đừng cất ơn an ủi, không vậy “hồn con sẽ nên như khoảng đất khô trước mặt Chúa”.

“ Lạy Chúa, xin dạy con thực hiện thánh ý Chúa”, dạy con sống cho khiêm tốn và xứng đáng trước nhan Chúa vì Chúa là ánh sáng của con. Chúa thấu hiểu tình trạng của con. Chúa biết con trước khi con sinh ra trên đời, và trước khi có trời đất.

SUY NIỆM

Cách thức nghe lời Chúa có thể qui tại ba điểm chính:

- Cầm hãm giác quan và trí vẽ.

- Lý trí lĩnh nhận lời Chúa không phải để thảo luận nhưng là để thấu đáo bằng ánh sáng đức Tin.

- Yêu mến và thực hành lời Chúa. Điểm cuối cùng này can hệ hơn cả.

Lạy Chúa! Con xấu hổ vì đã không ngại vất vả để đẹp ý đời, thỏa mãn dục vọng mà ít chuyên lo thống hối để đền tạ đức công bình Chúa! Xin ban cho con ơn sáng suốt để nhận định và trung thành nắm giữ lời Chúa răn dạy.

IV/THẬT THÀ VÀ KHIÊM TỐN

Bước đi trước mặt Chúa

- Con ơi! Hãy bước đi trước mặt Cha cho thực thà, và hãy tìm Cha bằng một tâm hồn đơn thật.

Ai thành thực bước đi trước mặt Cha, sẽ được bệnh đỡ khỏi mọi tấn công xảo trá, và sẽ được chân lý cứu thoát khỏi mọi mánh lới và vu khống của người khác.

Được chân lý cứu thoát con sẽ thong dong thực, và chả phải bận tâm vì những lời phù phiếm của người đời.

- Vâng quả thế, lạy Chúa! Ước chi con được như lời chúa dạy.

Ước chi chân lý của Chúa hãy dạy vẽ con, giữ gìn con, bảo toàn cho con đến ngày con được chết may lành.

Chân lý của Chúa hãy cứu con khỏi mọi tình yêu bất chính, mọi dính líu lố lăng và con sẽ cùng bước đi với Chúa bằng một tâm hồn hoàn toàn tự do.

Khóc than vì lầm lỗi

Chân lý chính là Cha, Cha sẽ dạy con điều công chính và đẹp ý Cha.

Con hãy nghĩ đến tội con mà tận tình sám hối và đau đớn, thế rồi con đừng vì vài việc làm được mà tưởng mình đã công thành danh toại.

Thực ra, con chỉ là một tội nhân bị ràng buộc và nô lệ cho bao tình dục.

Sức riêng con, con chỉ hướng về hư vô. Con hay bị lung lạc, con dễ thất bại. Con mau xao xuyến, con chóng nản lòng!

Như thế, con không có gì để tự hào, mà trái lại con có ngàn vạn lý do để tự hạ, vì con yếu hèn hơn sức con tưởng tượng.

Làm được chi, con đừng vội cho là to tát, là quí giá, là kỳ lạ, là đáng khen, đáng ước.

Con hãy chuộng duy nhất một lý bất hủ hơn mọi cái, và hãy lấy cái hèn yếu tuyệt bật của con làm lý do để tự khinh luôn.

Đừng sợ, đừng khinh, đừng lánh cái gì ngoài thói hư và tội lỗi.

Con phải lấy nó làm khổ tâm nhất, hơn cả mọi thứ thua thiệt ở trên đời.

Đi ngoài chân lý

Nhiều người không thành thực đi trước mặt Cha. Tò mò và kiêu ngạo, họ muốn biết những bí nhiệm của Cha và hiểu thấu những tàng ẩn về Thiên Chúa. Còn bản thân họ, họ coi thường, phần rỗi họ, họ quên lãng.

Những người đó sẽ bị cám dỗ gắt gao và kiêu ngạo của chúng. Vì ta kịch liệt phản kháng chúng.

Con, con hãy sợ lý đoán Thiên Chúa, hãy đề phòng cơn đại nộ của Đấng Toàn năng. Đừng dại dò xét công việc của Chúa cao cả.

Con hãy xét lầm lỗi của con: xem con đã phạm tội bao nhiêu lần và đã bỏ mất bao nhiêu việc thiện.

Có người chỉ sốt sắng ở trong sách, có người chỉ sùng mộ ở hình ảnh. Có người lại chỉ nóng nảy ở những triệu chứng và cử chỉ bên ngoài.

Có người miệng họ nhắc đến Cha luôn mà lòng họ chả mấy khi nghĩ tới.

Có người khác, tinh thần sáng suốt, tâm hồn trong sạhc, họ luôn luôn khác vọng những cái bất diệt. Họ khổ tâm khi phải nói đến những truyện đời. Họ có phải cung cấp những nhu cầu tự nhiên cho thân xác cũng là bất đắc dĩ.

Những người đó được cảm thấy Thánh Thần Chân lý nói trong họ. Vì Chúa Thánh Thần dạy họ khinh của thế tục và chuộng của trên trời. Không màng hư vinh mà ngày đêm chỉ khác mong về trời.

SUY NIỆM

Lời Chúa: “ Cha là Thiên Chúa toàn năng: con hãy buớc đi trước mặt Cha và hãy nên hoàn thiện”.

Chính Chúa Kitô đã tự đặt mình làm gương mẫu cho ta, và Ngài đã vạch cho ta con đường trọn hảo hoàn toàn nhất: “Các con hãy nên hoàn thiện như Cha các con trên trời là Đấng hoàn thiện”.

Mà hoàn thiện của Chúa Kitô cũng là hoàn thiện của Đức Chúa Cha, nên ta có thể nên hoàn thiện như Đức Chúa Cha bằng cách hợp nhất tư tưởng, cảm tình và hành động với Chúa Giêsu.

Lạy Đức Chúa Cha! Con quyết tâm dặt gương Chúa Giêsu trước mắt và theo sát luôn, để con được hiệp nhất với Người và nhờ Người mà hợp với Đức Chúa Cha.

V/KỲ DIỆU CỦA ĐỨC ÁI

Bài ca ái tình

 - Lạy Cha trên trời,  Cha sinh Chúa Giêsu là Chúa con, con chúc tụng  Chúa vì thương nhớ đến một tạo vật đốn mạt như con.

“ Lạy Chúa lân ái và Chúa mọi ủi an”, con tạ ơn Chúa vì đã có lúc Chúa đến an ủi con, dầu con không đáng!

Con chúc tụng Chúa không ngừng và ca Danh Chúa làm một với Con Một Chúa và Chúa Thánh Thần là Đấng an ủi, cho đến muôn đời.

A! Chúa Trời con! Bạn yêu chí thánh của con! Khi Chúa ngự vào lòng con, tất cả tâm can con khấp khởi mừng.

Chúa là vinh dịu và vui sướng của lòng con, Chúa là hy vọng và nơi con náu ẩn trong ngày đau khổ.

Nhưng vì con còn non yếu trong tình yêu Chúa và chậm trễ trong đường nhân đức, nên con cần được Chúa thêm sức và an ủi.

Xin Cha hãy năng đến thăm và dạy con lề luật Chúa.

Hãy cứu con khỏi tà dục và chữa lòng con khỏi mọi tình yêu ngang trái, để tâm hồn khỏe mạnh và trong trắng, con có thể mến Chúa dễ dàng, can đảm để chịu đựng và kiên quyết để thẳng tiến.

Sức mạnh của tình yêu

Tình yêu là một cái gì cực kỳ vĩ đại, thực là một báu vật quý nhất. Cái nặng, một mình nó trở được nên nhẹ, những thiên lệch nó chịu đựng cách thản nhiên.

Mang ách, nó không cảm thấy nặng; cay đắng, nó làm cho ra ngọt ngào dễ chịu.

Tình yêu Chúa Giêsu rất cao thượng. Nó thúc đẩy ta làm những việc lớn lao và khuyến khích ao ước những cái toàn thiện.

Tình yêu bao giờ cũng hướng thượng và không chịu cầm hãm bởi bất cứ một vật gì ở hạ giới.

Tình yêu phải được thong dong và thoát ly mọi cảm tình thế tục. Không gì có thể ngăn cản được những cảm tình nội tâm: dù những lợi lộc thế trần cũng không ràng buộc nổi, dù những thất bại cũng không làm được cho nản chí.

Trên trời dưới đất không có gì êm dịu hơn, mãnh liệt hơn, cao thượng hơn, bao la hơn, dễ chịu hơn, đầy đủ hơn, hoàn toàn hơn tình yêu. Vì tình yêu do Chúa phát sinh; nó vượt lên trên hết thụ tạo và chỉ có thể an nghỉ trong Chúa.

Người yêu lúc nào cũng như chạy, như bay và vui mừng luôn. Họ hoàn toàn tự do và không gì cầm hãm nổi họ.

Có tất cả, họ cho tất cả; cho tất cả mà vẫn còn tất cả. Vì họ đã vượt lên trên tất cả mà an nghỉ trong của tuyệt phẩm: nguồn phát sinh ra mọi của khác.

Họ không nhìn tặng vật, nhưng vượt trên mọi của - họ nhìn tới chính người cho. Thường tình yêu không có giới hạn: sức nồng nhiệt làm cho nó thắng vượt lên trên mọi cân lường.

Đã yêu không quản nặng nhọc, không ngại vất vả. Nó muốn làm nhiều hơn khả năng, chẳng bao giờ tự bào chữa là bất lực vì nó tin tưởng: mình được phép làm và làm được mọi cái.

Mà quả họ làm gì cũng được. Và trong lúc người không có tình yêu phải thất đảm và nản chí, thì người yêu làm được rất nhiều và làm cách cu đáo.

Tình yêu thổn thức luôn, và cả lúc thân xác ngủ, nó cũng không ngủ.

Nó mệt mà vẫn không mỏi, bị bó buộc mà vẫn tự do, bị đe dọa mà không sợ.

Như ngọn lửa hồng, như bó duốc sáng, nó bốc lên cao, thấu đạt tất cả mà không một sức nào cản nổi.

Chỉ có người yêu mới hiểu được mãnh lực của danh từ: yêu.

Thực là tiếng kêu vĩ đại, nó thấu nhập tận tai Thiên Chúa, khi một linh hồn sau mê tình yêu thưa với Chúa: “Lạy Chúa! Chúa ái tình con! Chúa là tất cả của con và con là tất cả của Chúa”!

Hãy làm cho con lới lên trong tình yêu, để lòng con nếm thử mến Chúa, tan hòa trong Chúa, đắm đuối trong tình yêu Chúa nó êm dịu chừng nào!

Ước chi con chết mệt vì tình yêu Chúa! Ước chi con vượt hẳn lên trên mình con được, vì cường độ nhiện thành và say mến!

Con ao ước hát được bài ca ái tình. Con khat mong Bạn chí ái của con! Con ao ước được theo Chúa về trời!

Ước chi trong lúc vui mừng ân ái, linh hồn con kiệt sức đi vì chúc tụng Chúa.

Con mong mến Chúa hơn yêu mình con và chỉ yêu mình con vì Chúa.

Con mong yêu trong Chúa tất cả những người mến Chúa, thực đúng như luật Bác Ái Chúa đã soi dạy chúng con.

Đặc tính của tình yêu

Tình yêu mau lẹ, thành thực tận tụy, hùng vĩ và êm dịu. Tình yêu can đảm; nhẫn nhục, trung tín, khôn ngoan, kiên chí, quảng đại và không bao giờ tự tìm mình. Vì hễ lúc nào người ta tự tìm mình, chính lúc ấy người ta đã hết yêu.

Tình yêu rất dè dặt, khiêm tốn và thẳng thắn: không nhát sợ, không quan tâm đến những cái phù phiếm. nó điều độ, trong sạch, cương quyết, bình thản và tỉnh táo đề phòng giác quan.

Tình yêu tùng phục và vâng lời người trên: nó biết tự hạ, tự khinh. Nó nhiệt tâm và biết ơn Chúa. Trong Chúa nó đặt trót tín nhiệm và hy vọng, cả lúc nó thấy mình không được hứng thú trong Chúa: Vì đời sống ái tình không thể không đau khổ.

Ai không sẵn sàng chịu đựng tất cả, và chiều theo ý người yêu, người đó không đáng gọi là yêu.

Người yêu phải vui nhận tất cả mọi khó nhọc, đắng cay vì tình yêu đối với bạn, và dầu gặp trở ngại mấy cũng không bỏ bạn.

SUY NIỆM

“ Thiên Chúa là Tình yêu: ai ở trong Tình yêu, người đó ở trong Thiên Chúa và Thiên Chúa ở trong họ”. Câu đó tóm tắt tất cả công hiệu của tình yêu Thiên Chúa đối với ta và tình yêu ta đối với Thiên Chúa.

Nhưng Tình yêu – theo Thánh Paulô - chẳng qua chỉ là một hy sinh vì cũng như tình yêu Thiên Chúa đối với ta đã biểu dương hoàn toàn bằng một hy sinh vô hạn, thì tình yêu ta đối với Chúa cũng phải biểu dương bằng một hy sinh hoàn toàn: tận thác và tận hiến.

Lạy Chúa! Chúa đã yêu con vô cùng, con không mến Chúa sao được! Xin Chúa đốt trong con lửa Chúa đã đem xuống và mong nó cháy lên. Hãy làm cho con khinh tất cả để chỉ mật thiết với Chúa.

Con vui lòng chịu mọi đau khổ hơn là sống giây phúc không mến Chúa.

VI/CHÚA THỬ NGƯỜI YÊU THẬT

Người bạn thật

- Con Cha! Con chưa phải là người Bạn cố kết và tinh khôn thật.

- Tại sao? lạy Chúa!

- Vì vừa trái ý đôi chút con đã tháo lui, và con ham tìm an ủi nhiều quá.

Người yêu cho can trường dầu giữa cơn cám dỗ cũng vẫn bền gan, không bao giờ tin lời quyến rũ xảo quyệt của quân thù.

Họ mến Cha lúc gặp may mắn chũng như khi phải rủi ro.

Người Bạn tinh khôn là người không lưu tâm đến quà tặng của Bạn, bằng nghĩ đến tâm tình Bạn yêu.

Họ nhìn vào tâm tình hơn nhìn vào giá trị tặng vật, và đặt Bạn lên trên tất cả mọi của Bạn cho.

Người yêu quảng đại là người không cứ và ơn Cha ban, mà chỉ khăng khít với Cha hơn mọi của Cha ban.

Vậy, thảng hoặc đôi lúc con không được thiện cảm với Cha hay các Thánh của Cha như con muốn, con cũng đừng vội cho là mất công.

Mối thiện cảm êm dịu mà đôi khi con được, đó là công hiệu của ơn Cha đang ở trong con, để con nếm trước đôi chút khoái lạc của quê trời. Con đừng quá yên trí vào đó, vì nó thay đổi luôn.

Nhưng chiến đấu với những xúc động lố lăng trong linh hồn và coi khinh những mưu mô của ác quỉ: đó là triệu chứng một nhân đức lớn lao và một huân nghiệp vĩ đại đấy.

Cơn xao xuyến

Con đừng xao xuyên vì những hình ảnh kỳ quái con gặp, bất luận thuộc thứ loại nào.

Điều quyêt tâm con hãy bền gan nắm giữ, và hãy có ý chí thẳng thắn trước mặt Chúa luôn.

Có lúc bất ưng con say mê như bị đoạt trí, thế rồi lại sa vào nhữnt sai xuyễn thường ngày: đó không phải là một ảo mộng.

Vì những cái đó có phải do con muốn đâu. Con đã thụ động hơn là hoạt động. Nó càng trái ý và con càng cự tuyệt, đó càng là một công lớn chứ không phải thua thiệt gì.

Chước cám dỗ

Con nên biết: cựu thù con hằng tìm mọi mánh lới để làm kiệt quệ những ước muốn tốt trong con, và làm cho con bỏ những việc đạo đức, như kính các Thánh, suy gẫm cuộc Tử nạn Cha, nhớ lại tội lỗi con, chuyên lo canh giữ lòng con và quyết chí tiến bộ trong đường nhân đức.

Nó gợi cho con trăm nghìn tư tưởng xấu để làm cho con nản chán, và khiếp sợ, cho con bỏ cầu nguyện và đọc sách thiêng liêng.

Thấy con khiêm tốn đi xưng tội nó bực lắm, và - nếu có thể - nó cố làm cho con bỏ rước lễ.

Con đừng tin nó, cũng đừng bận tâm đến nó, dầu nó giương bẫy luôn để bắt con.

Những tư tưởng xấu xa và dâm ô nó gợi cho con, con hãy đổ lên đầu nó và hãy bảo thẳng nó: “Xéo đi, hỡi quỉ dơ bẩn! đồ khốn nạn, xấu hổ cho ngươi! Ngươi thực dơ bẩn  vô cùng mới nói với ta bằng những luận điệu như thế”.

Hãy xéo đi cho rảnh, tuồn bợm bịp xấu xa! Ngươi chẳng liên quan gì đến ta, Chúa Giêsu sẽ ngự trong ta như một nhà thiện chiến thế lực và ngươi sẽ phải thất bại xấu hổ.

Ta thà chết và chịu mọi thứ khổ hình còn hơn đồng ý cái ngươi xúi ta.

“ Im đi, đừng nói nữa”. Dầu ngươi khuấy khuất ta cũng không nghe.

“ Chúa là ánh sáng và sống của ta, ta còn sợ gì ai?”.

“ Dầu hùng binh công kích ta, lòng ta cũng chẳng sợ”.

“ Chúa là Quan Thày và Đấng Cứu chuột ta”.

Con hãy chiến đấu ra phết một tinh binh. Thản hoặc đôi khi vì yếu đuối mà ngã, con hãy đứng dậu ngay, can đảm hơn trước, tin tưởng ơn Cha sẽ giúp mãnh lực hơn. Điều cốt yếu con hãy giữ đừng tự phụ và kiêu ngạo.

Chính cái đó đã làm cho bao người lầm lạc và mù tối hầu bất trị đấy.

Ước chi gương thất bại của những người kiêu ngạo tự tâng mình lên một cách điên dại ấy, sẽ là bài học phòng thân và tự hạ cho con.

SUY NIỆM

“Không phải người nói: “ Lạy Chúa, lạy Chúa sẽ vào được nước trời, mà chỉ người làm theo ý Đức Chúa Cha mới vào được” chỉ có việc làm chứng minh được tình yêu thực.

Người yêu thật biết vui chịu mọi đau khổ thử thách mà vẫn chúc tụng và cảm ơn Chúa.

Thánh ý Chúa là trót qui luật sinh hoạt và phương châm hành động của họ.

Lạy Chúa! Chúa không phạt một tội hai lần, nếu Chúa để con chịu đau khổ mà phạt tội con đời này là dầu Chúa tha cho đời sau. Xin cho con được sung sướng chịu khổ vì Chúa.

VII/ĐỪNG TỰ HÀO VÌ ƠN CHÚA

Thiếu ơn Chúa, nhưng không nản

- Con ơi! Không gì hữu ích và vững chắc bằng giàu ơn sốt sắng. Đừng bao giờ tự hào vì nó, đừng nói đến nhiều quá, đừng tâng lên quá, m, ột hãy tự hạ và sợ cả ơn đã được, vì con nghĩ xem con có đáng đâu!

Con cũng đừng bám víu vào một cảm tình nào quá, vì nó có thể bị thay thế rất chóng bằng một cảm tình đối lập.

Lúc được ơn Cha, con hãy nghĩ con thiếu thốn và khốn nạn chừng nào, nếu không có ơn Cha.

Bước tiến trong đời sống thiên liêng không phải chỉ tại được ơn yên ủi, mà tại chịu thiếu ơn đó cho khiêm tốn, lại biết tự xả thân và chịu đựng cho nhẫn nhục.

Những lúc đó con đừng nản chán việc cầu nguyện, hoặc bỏ các việc đã làm quen. Trái lại làm được gì con hãy tận tâm, cho sáng suốt và cho hết sức có thể; đừng bao giờ vì thấy khô khan hay tâm thần xao xuyến mà nhãng nhạt thêm.

Nhiều người thấy công việc không thành tựu như ý, đã bất nhẫn và nản chí. “ Người đời có phải lúc nào cũng tự quyền định đoạt được đường lối cho mình đâu”. Việc ban ân sủng và an ủi, ban khi nào, ban bằng cách nào, ban cho ai, ban cách nào, cái đó là quyền Chúa không hơn không kém.

Có người tuy được ơn sốt sắng, nhưng thiếu dè đạt nên đã tự tiêu diệt. Họ muốn làm quá sức có thể mà không nhận định sức mình có hạn, nên đã hành động theo đà hăng hái của tâm hồn hơn là qui thực của lý trí.

Vì tính phô trương xúi dục họ làm những  việc to tát mà Chúa không muốn, nên dần dần họ đã mất ơn Chúa.

Những người ấy đã xây nhà trên trời mà hay trở nên hèn kém và nghèo nàn. Cha hạ họ xuống và để họ phải nghèo túng cho họ biết: đừng dùng cánh mình mà bay, một phải nhờ sức Cha nâng đỡ cho.

Những người phôi thai trong đường đạo đức và còn ít kinh nghiệm, rất dễ lạc đường và ngã xuống hố, nếu không chịu nghe lời người khôn ngoan bàn giúp.

Vững tâm tiến bước

Giả sử họ muốn theo ý riêng hơn lời người khôn ngoan từng trải, - nếu không chừa hẳn cái tính gàn ấy - thế nào họ cũng sẽ thấy công hiệu khốc hại đấy.

Thực rất hiếm người cho mình là khôn ngoan mà biết khiêm tốn để người khác hướng dẫn.

Thà biết ít mà khiêm tốn còn hơn không thạo nhiều khoa học mà tự cao tự đại. Thà có vừa đủ còn hơn dư dật mà kiêu hãnh.

Ai chỉ tưởng đến cái vui trước mắt, mà quên hẳn cái nghèo đã qua và không biết sợ Chúa lại cất ơn đi, người đó thực không biết suy xét tí nào.

Ai vừa bị trái ý, khổ tâm đôi chút đã chán nản, thất vọng đã có những tư tưởng, những cảm tình không xứng đáng một người tín nhiệm ở Cha: những người ấy thực thiếu cả khôn ngoan lẫn nhân đức.

Ai lúc bình an mà quá cho mình là vững chắc, cơn biến loạn đến họ hay nản lòng và sợ sệt nhất hạng đấy.

Nếu con biết tự cho mình là tầm thường, là thấp bé, nếu con biết chỉnh đốn và cầm giữ trí khôn, con sẽ không đến nổi chóng ngã thua cám dỗ và dễ phạm tội đến thế!

Đây là lời khôn ngoan nên lấy làm châm ngôn: trong lúc được ơn sốt sắng con hãy nghĩ ngay đến cái tình trạng lúc mất ơn đó.

Thế rồi lúc mất ơn đó, con hãy nghĩ nó rất có thể trở lại: Cha chỉ cất đi tạm thời để con biết đề phòng và để vinh danh Cha đấy thôi.

Con hãy bị thử thách như vậy thường lại lợi cho con hơn là được mọi cái may mắn như ý luôn.

Vì muốn xét đoán trình độ huân nghiệp của một người, không nên xét người đó được chiêm nghiệm hoặc an ủi nhiều hay ít, hoặc được địa vị cao hay thấp, mà chỉ cần xét người ấy có nhân đức khiêm nhượng thực vững chắc không, có đầy tràn tình yêu Chúa và luôn tìm vinh danh Chúa một cáhc tinh thuần và quảng đại không? Có tinh thần tự thoát, tự khinh không? Có thấy vui mừng lúc bị khinh rẻ và đày đọa hơn lúc được tôn trọng không?

SUY NIỆM

Đức khiêm nhượng là điểm tựa, là nền tảng của trót tòa nhà thiêng liêng.

Người khiêm nhượng thật, thú nhận mình thấp kém và tận hiến toàn thân trong tay Chúa bằng một đức Tin linh hoạt và một đức Ái tâm thành.

Họ không tự hào vì ơn Chúa cũng không ưu buồn khi bị ruồng rẫy, trái lại lúc nào họ cũng bình tĩnh đón chờ và lĩnh nhận Thánh ý Chúa.

Lạy Chúa! Xin giúp con hiểu rõ mình con và tự hạ trước mặt Chúa cho thành thực. Xin giúp con thực hiện Thánh ý Chúa.

VIII/TỰ HẠ TRƯỚC NHAN CHÚA

Tự giác

- “Tôi sẽ thưa cùng Chúa, dầu tôi là bụi tro”.

Nếu con tự tôn hơn một chút, là y như chính Chúa sẽ phản kháng con và tội lỗi con sẽ minh chứng rõ rệt, mà con không thể chối cãi được.

Nhưng nếu con biết tự hạ và tự diệt, nếu con bỏ được hẳn bóc tự tôn ,mà coi mình là bụi tro như con đáng. Ơn Chúa sẽ giúp con, ánh sáng Chúa sẽ soi tới lòng con và mọi tư tưởng tự tôn - dầu bé nhỏ mấy – cũng sẽ bị thủ tiêu hẳn torng đáy vực hư vô của con.

Lúc đó Chúa sẽ cho con hiểu rõ về con, thấy rõ hiện tại của con, dĩ vãng của con và nguyên lai của con; “ Vì con là hư vô mà con vẫn không biết”.

Sức riêng con, con là hư vô và thấp hèn. Nếu được Chúa đoái nhìn, tức khắc con trở nên mãnh liệt và đầy tràn vui sống.

Có điều con còn lấy làm lạ, là bản thân con, con chỉ luôn hướng về bụi đất, mà sao Chúa tôn con lên sớm quá và hậu đãi con thế!

Ơn Chúa vượt công đức và ước muốn ta

Tất cả những cái đó là do lòng Chúa thương yêu ban cho con nhưng không. Lòng thương Chúa đã trợ giúp con trong những lúc khẩn cấp, để gìn giữ con khỏi bao nhiêu tai ác.

Chính con đã tự hủy diệt, vì đã yêu mình một cách bất chính. Nhưng giờ đây, chính lúc con đi tìm Chúa và yêu mến Chúa bằng một tình yêu tinh thuần, con đã thấy Chúa, đã hiểu mình con và tình yêu Chúa đã giúp con hiểu thấu được cái hư vô của con.

Vì, ôi Chúa là Bạn chí ái con! Chúa đã xử với con hậu hơn con đáng, hơn điều con dám mong ước và cầu xin.

Lạy Chúa! Xin chúc tụng Chúa, vì dầu người ta không đáng mà lòng khoan dung từ ái Chúa đã ban ơn cả cho người vô ơn, cả cho người phản bội Chúa.

Chúa hãy làm cho chúng con trở lại với Chúa, để chúng con nên những người biết ơn, khiêm nhượng và nồng nhiệt, vì Chúa là rỗi, là thánh đức, là sức mạnh chúng con.

SUY NIỆM

Chúa khoan hồng với mọi lầm lỗi của nhân loại, nhưng Chúa đã không tha tội kiêu ngạo vì nó xúc phạm trực tiếp đến bản thể Chúa.

Lu-xi-phe trong giây lát phải đầy xuống hỏa ngục, thủy tổ Adam trong nháy mắt phải trục xuất khỏi địa đường chỉ vì muốn ngang hàng với Thiên Chúa.

Trái lại Chúa nâng đỡ và bang trợ người khiêm nhượng: “Ai hạ mình xuống sẽ được Chúa tâng lên”.

Lạy Chúa! Xin đừng để lòng tự ái che mắt không cho con nhìn thấy cái thấp hèn của con. Xin giúp con hạ mình xuống rốt hết mọi người và xử công bình với con để đáng Chúa khoan hồng trong ngày công phán.

IX/QUI ĐỊNH TẤT CẢ VỀ CHÚA NHƯ CỨU CÁNH SAU HẾT

Luật hạnh phúc

- Con ơi! muốn được hạnh phúc thật con phải đặt Cha làm cứu cánh trước hết và sau hết của con

Tư tưởng đó sẽ luyện lọc cảm tình con để khỏi chiều hướng về mình con và tạo vật một cách thái quá!

Vì nếu con tự tìm con trong bất luận cái gì, con sẽ suy nhược và khô lạnh ngay.

Vậy con hãy qui hướng mọi cái về Cha như cứu cánh chính của con, vì chính Cha đã ban cho con mọi cái.

Con hãy suy mọi cái như thể phát xuất do một tuyệt hảo, và vì thế, nó phải qui nguồn về Cha như về cội gốc của nó vậy.

Luật thánh hóa

Chính trong Cha như suối nước trường sinh mà người lớn trẻ con, người giàu, người nghèo đến kín nước uống. Với người tự tình và thành tâm phụng thờ Cha, Cha sẽ ban cho hết ơn này đến ơn khác.

Còn ai muốn được vinh dự ngoài Cha, muốn tìm thỏa mãn trong của hèn thế tục, người đó chẳng bao giờ được vui mừng thật, tâm hồn họ không được tự do một phải khổ tâm và phiền sầu đủ thứ.

Trong con có gì hay, tốt, con đừng tưởng là của con; hay trong ai có nhân đức nào, con cũng đừng tưởng là của riêng họ.

Con hãy qui hướng mọi cái về Chúa, vì không có Chúa người ta chỉ có tay không.

Cha đã ban tất cả, Cha sẽ đòi về tất cả, và Cha thẳng thắn buộc con phải biết ơn Cha cho xứng đáng.

Thắng lợi cuối cùng

Đó là một chân lý, một chân lý trục xuất mọi hư vinh.

Và ở đâu có ơn Chúa và có Bác ái thật, ở đó không còn ghen tương, không còn chật hẹp, không còn tự ái.

Vì tình yêu Chúa thắng phục tất cả và mở rộng các cơ năng của linh hồn.

Nếu con khôn thực, con chỉ vui mừng trong Cha, tin tưởng ở Cha, vì “ không ai là người tốt thật, trừ một Thiên Chúa ”. Một mình Chúa đáng được chúc tụng trong tất cả và trên tất cả.

SUY NIỆM

Mọi cái trong ta là của Chúa và nó phải qui hướng về Chúa là chính nguồn của nó.

Của riêng ta là tội: nó là sản phẩm của ý chí tự do và ác quả của nó là chết.

Ai tự tôn, tự trọng và mong được người khác tôn trọng, người đó ăn cướp vinh dự của Chúa và đáng Chúa oán thù.

Lời Thánh Vương Đavid: “ Chúa ghét và cười nhạo những ai cướp vinh dự ở người khác ”.

Lạy Chúa! đừng đ6ẻ con cướp vinh dự Chúa: con qui hướng mọi cái về Chúa, vinh dự con dâng cả cho Chúa, tội lỗi, xấu hổ, thấp hèn là kỷ nghiệp con, con xin vui nhận. Xin Chúa thiêu hủy nó torn tình yêu Chúa.

X/THỜ CHÚA, KHINH ĐỜI

Đặc thứ chiêm nghiệm

- “ Lạy Chúa! Con sẽ còn nói và con sẽ không nín lặng ”, con sẽ nói thầm vào tai Thiên Chúa là Chúa con và Vua ngự trên chín tầng cao.

“ Lạy Chúa! với những ai kính sợ Chúa, Chúa dành cho những êmn dịu đồi dào biết mấy ”.

Còn những người mến Chúa thì sao? những người thành tâm phụcng sự Chúa thì sao?

Cái thú trong khi chiêm nghiệm Chúa dành cho những ai mến Chúa, mới thực là cái thú khôn tả.

Chính trong lúc đó Chúa đã tỏ cho chúng con biết cái dịu ngọt của tình yêu Chúa, vì khi chưa có con, Chúa đã làm cho con có; khi con lạc xa Chúa, Chúa đã cho con trở về phụng sự Chúa, và Chúa đã truyền con phải mến Chúa.

Ôi! Nguồn ân ái bất diệt, con sẽ nói thế nào về Chúa?

Con quên Chúa thế nào khi Chúa đã thương nhớ con cả lúc con đã hư, đã chết!

Lòng khoan dung Chúa đối với tôi tớ Người thắng vượt trên mọi hy vọng, mọi ân sủng, và tình yêu Chúa ban trổi xa trên mọi huân nghiệp.

Ơn dường ấy con biết lấy chi đền đáp! Vì có phải ai cũng được bỏ tất cả, từ giã thế tục để sống đời sống tu trì đâu?

Con sẽ phụng thờ Chúa ư? Như thế cũng chưa có gì là đáng công, vì loài thụ tạo nào lại không có trách nhiệm phụng thờ đó?

Phụng thờ Chúa đối với con cũng chưa lấy gì làm to tát; cái to tát và kỳ lạ là Chúa đã thương nhận con vào giúp việc Chúa và hợp đoàn cùng các tôi tới thân yêu của Chúa, mặc dầu con đốn mạt và bất xứng!

Phụng sự Chúa là cai trị

Mọi cái con có, mọi cái con dùng để phụng thờ Chúa thảy đều là của Chúa!

Mà xét lại, chính Chúa đã phụng sự con nhiều hơn là con phụng sự Chúa.

Kìa, trời và đất Chúa đã toại nên để mưu ích cho người đời: chúng sẵn sàng luôn và ngày ngày thi hành mệnh lệnh Chúa.

Hơn nữa, Chúa đã tổ chức nên sứ bộ thiên thần cũng vì nhân loại.

Nhưng cái trổi vượt hơn cả chính là Chúa đã tự hạ để phụng sự người đời, và Chúa đã đoan sẽ ban cả mình Chúa cho người đời nữa.

Con sẽ lấy chi đáp đền Chúa vì trăm ngàn ơn ấy.

Ước chi con được phụng sự Chúa hằng ngày và trót đời con!

Ước chi con phụng sự Chúa cho xứng đáng ít là được lấy một ngày!

Thực Chúa đáng mọi lễ thờ, mọi vinh dự và đáng chúc tụng muôn đời.

Thực Chúa là Chúa con và con là tôi tớ thấp hèn Chúa. Nghĩa vụ con là phụng thờ Chúa cho tận lực và ca vinh Chúa không hề nản chán.

Đó là điều con mong ước, đó là điều con hy vọng: tất cả những gì còn thiếu sót, xin Chúa bù cho con.

Được phụng thờ Chúa và khinh chê tất cả vì Chúa, là một hân hạnh lớn, một vinh dự đặc biệt.

Những ai tự tình hến thân phụng thờ Chúa, sẽ được Chúa ban cho muôn vàn ơn.

Những ai từ bỏ tất cả vui thú giác quan vì tình yêu Chúa, sẽ được ơn Chúa Thánh Thần an ủi đầy êm dịu.

Những ai vì danh Chúa, đi vào đường khắc khổ, từ bỏ tất cả những bận tâm thế tục, sẽ được tự do đặc biệt trong tâm hồn.

Nô lệ Chúa - một thứ nô lệ êm dịu và khả ái – nó làm cho người ta trở nên tự do và thánh thiện thực!

Phụng sự Chúa trong bậc tu trì là một bậc thánh chừng nào, vì nó làm cho người ta bình đẳng với thiên thần, đẹp lòng Chúa ma quỉ khiếp sợ và giáo dân tôn kính!

Phụng sự Chúa: một công việc đáng ta theo rõi và mong muốn! vì nó làm cho ta đáng được của tuyệt phẩm và một vui sướng bất diệt.

SUY NIỆM

“ Dầu được lợi cả vũ trụ mà mất linh hồn hỏi có ích chi? ”

Câu đó đã giác ngộ được thánh Phanxicô làm cho Ngài từ biệt thế tục, nhốt mình trong Viện tu và sống một đời hy sinh tuyệt bậc.

Nó còn phải cảnh tỉnh tất cả những ai đã quá đà đuổi theo thế tục mà bỏ quên việc phụng sự Chúa.

Chỉ có phụng sự Chúa là đem lại bình an và hạnh phúc con người.

Lạy Chúa! “ Con sẽ phụng sự trong nhà Chúa, mọi ngày trong đời con ”. Xin Chúa giúp con trung thành với ý định.

Nguồn tin: ditimchanly.org

 Từ khóa: Doi Song Tan Hiep 1

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây